"松杉古" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 从姜九绮季索画》
《满江红 从姜九绮季索画》 拼音标注
mǎn jiāng hóng cóng jiāng jǐu qǐ jì suǒ huà
gōng zǐ cái huá,
wèn piào qí 、 hé rú dì wǔ。
jī xí shàng 、 qiān yán wàn hè,
dān qīng jiā pǔ。
bù fēn xiōng zhōng cáng yuè dú,
wú duān bǐ dǐ liáng yān yǔ。
tàn hǔ tóu 、 shén miào mǐ gōng diān,
jīn qí wǔ。
shén yǔ miào,
sōng shān gǔ。
xī zǐ lǐ,
jīng zhēn fǔ。
jì lán tíng qū shǔi,
yī xī céng dǔ。
zhuó huàn cháng cán shū jī chǐ,
hòu yóu hèn bù shēng máo yǔ。
ài yún mén sì yǔ chì chéng xiá,
xū jūn bǔ。
《满江红 从姜九绮季索画》 作者简介
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。