"青麟罽" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其二 贺冯郡丞公子秋捷》
《满江红 其二 贺冯郡丞公子秋捷》 拼音标注
mǎn jiāng hóng qí èr hè féng jùn chéng gōng zǐ qīu jié
yǒng shàng zān yīng,
xiàn jiā shì 、 kúi lóng xiāng jì。
gē sòng biàn 、 qīng zhōu fù lǎo,
bái mén zǐ dì。
gòng dào píng fǎn yīn dé shèng,
gāo chē sì mǎ yú gōng dì。
guǒ xiān láng 、 gāo zhé yī zhī gūi,
yáo tái gùi。
dān fèng hé,
qīng lín jì。
lóng wèi yǒu,
shén yīng rùi。
kàn zhūi fēng mí diàn,
téng xiāng tiān jì。
dí cè jiāng dōng xié jì rì,
lùn nián gāo mì fēng hóu sùi。
wèn chuán lú 、 dì yī shǔ hé rén,
píng dāng shì。
《满江红 其二 贺冯郡丞公子秋捷》 作者简介
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。