"有不腆、敝庐海曲" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其八 招隐也》
《满江红 其八 招隐也》 拼音标注
mǎn jiāng hóng qí bā zhāo yǐn yě
gūi qù lái xī,
dōng gāo xià 、 jǐn qīu hú zhǎng。
yǒu bù tiǎn 、 bì lú hǎi qū,
nián lái duō yàng。
bì dì rén cí jīn mǎ hòu,
yóu xiān bàn wǒ fāng hú shàng。
xiàn bīng táo 、 huǒ zǎo dà rú guā,
má gū xiǎng。
wēi yǔ guò,
qīng xī yàng。
xíng lè ěr,
tí hú chàng。
xǐ ér tóng xué guàn,
shān qī néng niàng。
chù shì sān jiān róng xī wū,
xiān rén jǐu jié qí méi zhàng。
hèn shuāi nián 、 jiǎo jí ěr jiāng lóng,
xīn lái zhuàng。
《满江红 其八 招隐也》 作者简介
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。