"笑吾侪、半本未收场" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其七 铁崖顾庵西樵雪洲小集寓中看演邯郸梦传奇殆为馀五人写照也》
mǎn jiāng hóng qí qī tiě yá gù ān xī qiáo xuě zhōu xiǎo jí yù zhōng kàn yǎn hán dān mèng chuán qí dài wèi yú wǔ rén xiě zhào yě
gǔ mò hán dān,
lún tí lù 、 hóng chén fēi zhǎng。
qià bàn shǎng 、 lú shēng chén yǐ,
gūi zī wú yàng。
sān dǎo shén xiān yóu xì wài,
bǎi nián qīng xiāng qú lú shàng。
tàn rén jiān 、 nán shú shì huáng liáng,
shúi néng xiǎng。
cāng hǎi qū,
táo huā yàng。
máo diàn nèi,
huáng jī chàng。
yuè jīn lái gǔ wǎng,
yī bēi xīn niàng。
pú lèi hǎi biān zhēng fá jié,
yún yáng shì shàng xīu luō zhàng。
xiào wú chái 、 bàn běn wèi shōu cháng,
rú sī zhuàng。
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。