"伏枕吴山" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其五 刀俎馀生欲断荤者数矣奈茹素辄饥故篇中及之》
mǎn jiāng hóng qí wǔ dāo zǔ yú shēng yù duàn hūn zhě shù yǐ nài rú sù zhé jī gù piān zhōng jí zhī
fú zhěn wú shān,
jī chóu gòng 、 tóng jiāng chūn zhǎng。
xǐ xiè hòu 、 kè xīng jiāng jù,
jǐu tú wú yàng。
yáng yùn nán shān gē tài kǔ,
zōu yáng běi què shū nán shàng。
xiàng jīng lán 、 shēn chù wèn kū shàn,
yī pú xiǎng。
shuāng yàn wài,
yóu sī yàng。
lìu qiáo cè,
hóng yá chàng。
xī dù kāng gǔ xǐu,
wú rén néng niàng。
wǒ kùi lǎo tāo nán jiè ròu,
jūn fāng qiáng jiàn hé xū zhàng。
kàn bái yī 、 cāng gǒu rèn tā máng,
fú yún zhuàng。
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。