"捧心微恙" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其四 西樵长斋佞佛但不戒酒》
《满江红 其四 西樵长斋佞佛但不戒酒》 拼音标注
mǎn jiāng hóng qí sì xī qiáo cháng zhāi nìng fó dàn bù jiè jǐu
chūn sè lán shān,
fán huā xiè 、 hóng xiāo lv̀ zhǎng。
shān yī sì 、 xī shī shòu sǔn,
pěng xīn wēi yàng。
dī shàng cháng yín sū bái jù,
lóu tóu gāo huà xī huáng shàng。
xǐ qīng zhāi 、 jǐu yǐ jué zhū gān,
hé xū xiǎng。
fēng zhà juàn,
qīng xiāo yàng。
yān yù míng,
jīn yī chàng。
ài xìn líng zuò dá,
chén mái zùi niàng。
yǔ xué tiān tái chūn zhèng hǎo,
guǒ liáng qiě bàn qīng téng zhàng。
qiàn jūn hóu 、 cǎi bǐ dài dān qīng,
yún xiá zhuàng。
《满江红 其四 西樵长斋佞佛但不戒酒》 作者简介
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。