"衢塘峡、怒涛飞涨" 诗句出自明代诗人宋琬《满江红 其二 予与顾庵西樵皆被奇祸得免》
mǎn jiāng hóng qí èr yú yǔ gù ān xī qiáo jiē bèi qí huò dé miǎn
tòng dìng zhūi sī,
qú táng xiá 、 nù tāo fēi zhǎng。
tàn běi sì 、 gāo táo miào cè,
hé qī wú yàng。
zhuāng xì bēi gē yàn shì wài,
líng jūn qiáo cùi jiāng tán shàng。
wèn tí páo 、 gāo yí yǒu huán wú,
shúi céng xiǎng。
chóu wàn hú,
dōng líu yàng。
wǔ yī jù,
chūn jiān chàng。
hèn mái yōu wú dì,
zhōng shān xū niàng。
gù tài kuáng nú réng wèi jiǎn,
zūn qián gān zhè huán kān zhàng。
xiào hán dān 、 mèng xǐng qià sān rén,
wú shū zhuàng。
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。