"人世竟同蕉鹿" 诗句出自明代诗人宋琬《水龙吟 乙巳除日得家报新置木峪山庄慨然有终老之意而赋此》
shǔi lóng yín yǐ sì chú rì dé jiā bào xīn zhì mù yù shān zhuāng kǎi rán yǒu zhōng lǎo zhī yì ér fù cǐ
jī nián dǐng huò fēng bō fù,
chū yī tù qíu cái zhú。
bái yún wàn dié,
cāng sōng qiān hù,
qīng xī yī qū。
gūi qù lái xī,
lín líu shè diào,
dēng shān qū dú。
xiè lín wēng wèn xùn,
dīng níng jì yǔ,
dì yī shì,
duō zāi zhú。
rén shì jìng tóng jiāo lù。
mèng liáng húi 、 huáng liáng fāng shú。
tiān gōng sì yǔ,
yī qīu yī hè,
shù chuán máo wū。
jí bàn cháng chán,
zǎo yíng yuán lì,
lè wú pán gǔ。
xiào sān lv́ duō shì,
cǐ shēn jiāng yǐn,
hé láo gūi bǔ。
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。