"休问高会龙山" 诗句出自明代诗人宋琬《念奴娇 九日王西樵姜如农程穆倩王尔调家伯献登慧光阁》
niàn nú jiāo jǐu rì wáng xī qiáo jiāng rú nóng chéng mù qiàn wáng ěr diào jiā bó xiàn dēng hùi guāng gé
xī rén duō shì,
bǎ jīn rì 、 míng yǐ jiā míng zhòng jǐu。
qīng nv̌ lián xiāo xuàn rǎn zuò,
qiǎn bì shēn huáng lín sǒu。
jié gé qiān xún,
cháng jiāng yī xiè,
guā bù qíng rú dòu。
fān qiáng fēi xià,
xī yáng huán xì dī lǐu。
xīu wèn gāo hùi lóng shān,
cān jūn tóng mù fǔ,
qí rén cún fǒu。
gǔ wǎng jīn lái shǔ wǒ chái,
fù gòng tiān yá bēi jǐu。
mù tà fēi hóng,
shī chéng xì mǎ,
mò fàng chí áo shǒu。
yuǎn gōng wēi xiào,
zùi zhōng yìng shù kuáng sǒu。
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。