"呼童为摘苍耳" 诗句出自明代诗人宋琬《念奴娇 重过汪氏荣园》
《念奴娇 重过汪氏荣园》 拼音标注
niàn nú jiāo zhòng guò wāng shì róng yuán
pì jiāng chí guǎn,
shì shúi jiǎn 、 guā bù jiāng líu yú zhǐ。
fàng zhú yú bù shuāng bù jiè,
zhòng kàn shǔi qióng yún qǐ。
guài shí hán yá,
gū tíng yǎo tiǎo,
luó bì cáng shān gǔi。
xíng xíng qiě zhǐ,
hū tóng wèi zhāi cāng ěr。
kān tàn cāng hǎi sāng tián,
luò yáng jīn gǔ,
zhuǎn yǎn jīng zhēn lǐ。
wǔ xiè gē tái zhēn kě xī,
chóu shā wū yī yàn zǐ。
bǎi qǐng qīng tán,
shí wéi guàn mù,
tóng yòu bù sūn yǐ。
gù rén xié shǒu,
wèi yán shù yóu rú cǐ。
《念奴娇 重过汪氏荣园》 作者简介
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。