“侵寻阅暑寒”这段文字出自哪里?

上一句:躯命犹纤芥

“侵寻阅暑寒”出自明代诗人宋璲的诗句: 《寄章允载兼柬项思复》

下一句:孱弱乏刚夬

"侵寻阅暑寒" 诗句出自明代诗人宋璲《寄章允载兼柬项思复》

忆昔到京畿与子寓官廨
一见即相欢不翅旧交快
维时困道涂驱车久行迈
忽逢弛担初欣若身脱械
握手坐氍毹软语慰疲惫
情投比粘胶意惬甚搔疥
项君数过余滞下喜方瘥
三人互谈噱何殊合紏繣
骖镳出游衍古迹探奇怪
路入青莲宫驻足听梵呗
薄晚始旋邸倾倒形忘瘵
周详论书谱从容说诗派
凡习尚浮华遗音日已坏
作者固繁夥咸韶混夷韎
澜倒并波随畴能捄危败
顾余樗散材频年处卑隘
枘凿乖方圆甘遭世俗卖
人将竞嘲讥子乃敦教诫
苦言加箴规默默使心解
酒酣示新篇辞源极滂湃
却类任公子投竿下群犗
应知艺嘉禾薅治绝稊稗
读之神骇惊秋蛩罢嘶喝
政图藉薰陶别还隔遥界
欲叩寝食安但复占爻卦
浦汭守衡茅无从豁蒙瞆
譬诸铁在炉伊谁鼓风鞴?
况乃患沉疴
躯命犹纤芥
侵寻阅暑寒孱弱乏刚夬
精神尽凋耗面目多肿哙
布衾暖阁眠药贴晴檐晒
年来获告瘳书斋仍扫洒
猿鹤亦争庆似索烟霞债
缀赋咏雕虫攻篆学垂薤
有时看飞泉四山寂无{口大}
思取古遗经一览适炙嘬
兰膏继日晷矻矻警昏懈
视已常欿然进业惭质
志须成丝枲未能脱菅蒯
笃信宴安中怀毒剧蜂虿
蚤暮自深省此语谅非祼
近闻子亦归亲朋乐情话
千里感贻书殷勤驰一介
而翁幸康强愧缺床下拜
执简立台端百壬不敢噫
道远竟莫前动若飞翮铩
岁月无停裛季秋倏已届
篱菊傍云肥江山日如画
轩车几时来夜雨一灯挂
明德正可崇相期各云劢

jì zhāng yǔn zài jiān jiǎn xiàng sī fù
yì xī dào jīng jī,
yǔ zǐ yù guān xiè。
yī jiàn jí xiāng huān,
bù chì jìu jiāo kuài。
wéi shí kùn dào tú,
qū chē jǐu xíng mài。
hū féng chí dàn chū,
xīn ruò shēn tuō xiè。
wò shǒu zuò qú shū,
ruǎn yǔ wèi pí bèi。
qíng tóu bǐ nián xiáo,
yì qiè shén sāo jiè。
xiàng jūn shù guò yú,
zhì xià xǐ fāng chài。
sān rén hù tán jué,
hé shū hé tǒu huà。
cān biāo chū yóu yǎn,
gǔ jī tàn qí guài。
lù rù qīng lián gōng,
zhù zú tīng fàn bài。
bó wǎn shǐ xuán dǐ,
qīng dǎo xíng wàng zhài。
zhōu xiáng lùn shū pǔ,
cóng róng shuō shī pài。
fán xí shàng fú huá,
yí yīn rì yǐ huài。
zuò zhě gù fán huǒ,
xián sháo hùn yí mèi。
lán dǎo bìng bō súi,
chóu néng jìu wēi bài。
gù yú chū sàn cái,
pín nián chù bēi ài。
rùi záo guāi fāng yuán,
gān zāo shì sú mài。
rén jiāng jìng cháo jī,
zǐ nǎi dūn jiào jiè。
kǔ yán jiā zhēn gūi,
mò mò shǐ xīn jiě。
jǐu hān shì xīn piān,
cí yuán jí pāng pài。
què lèi rèn gōng zǐ,
tóu gān xià qún jiè。
yìng zhī yì jiā hé,
hāo zhì jué tí bài。
dú zhī shén hài liáng,
qīu qióng bà sī hē。
zhèng tú jiè xūn táo,
bié huán gé yáo jiè。
yù kòu qǐn shí ān,
dàn fù zhān yáo guà。
pǔ rùi shǒu héng máo,
wú cóng huō méng kùi。
pì zhū tiě zài lú,
yī shúi gǔ fēng bèi ?
kuàng nǎi huàn chén kē,
qū mìng yóu xiān jiè。
qīn xún yuè shǔ hán,
chán ruò fá gāng guài。
jīng shén jǐn diāo hào,
miàn mù duō zhǒng kuài。
bù qīn nuǎn gé mián,
yào tiē qíng yán shài。
nián lái huò gào chōu,
shū zhāi réng sǎo sǎ。
yuán hè yì zhēng qìng,
sì suǒ yān xiá zhài。
zhùi fù yǒng diāo chóng,
gōng zhuàn xué chúi xiè。
yǒu shí kàn fēi quán,
sì shān jì wú { kǒu dà }。
sī qǔ gǔ yí jīng,
yī lǎn shì zhì zuō。
lán gāo jì rì gǔi,
kù kù jǐng hūn xiè。
shì yǐ cháng kǎn rán,
jìn yè cán zhí。
zhì xū chéng sī xǐ,
wèi néng tuō jiān kuǎi。
dǔ xìn yàn ān zhōng,
huái dú jù fēng chài。
zǎo mù zì shēn shěng,
cǐ yǔ liàng fēi guàn。
jìn wén zǐ yì gūi,
qīn péng lè qíng huà。
qiān lǐ gǎn yí shū,
yīn qín chí yī jiè。
ér wēng xìng kāng qiáng,
kùi quē chuáng xià bài。
zhí jiǎn lì tái duān,
bǎi rén bù gǎn yī。
dào yuǎn jìng mò qián,
dòng ruò fēi hé shā。
sùi yuè wú tíng yì,
jì qīu shū yǐ jiè。
lí jú bàng yún féi,
jiāng shān rì rú huà。
xuān chē jī shí lái,
yè yǔ yī dēng guà。
míng dé zhèng kě chóng,
xiāng qī gè yún mài 。

宋璲

(1344—1380)浙江浦江人,字仲珩。宋濂次子。工诗,善书。洪武九年,召为中书舍人。坐胡惟庸党死。

Processed in 0.164767 Second , 181 querys.