"近临淇水之渡兮" 诗句出自明代诗人宋讷《东崖行一首为处士霍元方作》
东崖之秀几何年兮,草木几蕃殖,雄踞太行之麓黎阳野。
适有幽人处其下,自将埋光铲采兮,半世行藏知用舍。
远挹大伾之山兮,岫云岩霭入冥搜,近临淇水之渡兮,岸花汀草供模写。
幽人崖下起茅亭,种竹尽似筼筜者。
窗户晴来燕子飞,帘栊春去杨花惹。
规模别是安乐窝,短歌长啸栖迟也。
宾朋满座尽风流,叱去侯痴与萧哑。
良时杖屦入秋郊,丰年鼓笛随春社。
间有赏音人,径造亭竹下。
拄笏山共看,开樽酒同把。
我亦尝记骑马来,几回半醉柴门打。
望中见胜槩,静里得兰若。
崖畔白云生鹤氅,屋头红叶封鸳瓦。
珍重半生交,不是一日雅。
愧非王粲劳君倒屣迎,风吹竹露尘容洒。
如今重和东崖诗,气乏凌云吐霓兮,君应一笑珉多而玉寡。
安得鹭鸶之杓鹦鹉杯,红醅绿蚁医俗亭中泻。
诗成却怪我效颦,倾国之颜岂容粉黛假。
《东崖行一首为处士霍元方作》 拼音标注
dōng yá xíng yī shǒu wèi chù shì huò yuán fāng zuò
dōng yá zhī xìu jī hé nián xī,
cǎo mù jī fán zhí,
xióng jù tài xíng zhī lù lí yáng yě。
shì yǒu yōu rén chù qí xià,
zì jiāng mái guāng chǎn cǎi xī,
bàn shì xíng cáng zhī yòng shè。
yuǎn yì dà pī zhī shān xī,
xìu yún yán ǎi rù míng sōu,
jìn lín qí shǔi zhī dù xī,
àn huā tīng cǎo gōng mó xiě。
yōu rén yá xià qǐ máo tíng,
zhǒng zhú jǐn sì yún dāng zhě。
chuāng hù qíng lái yàn zǐ fēi,
lián lóng chūn qù yáng huā rě。
gūi mó bié shì ān lè wō,
duǎn gē cháng xiào qī chí yě。
bīn péng mǎn zuò jǐn fēng líu,
chì qù hóu chī yǔ xiāo yǎ。
liáng shí zhàng jù rù qīu jiāo,
fēng nián gǔ dí súi chūn shè。
jiān yǒu shǎng yīn rén,
jìng zào tíng zhú xià。
zhǔ hù shān gòng kàn,
kāi zūn jǐu tóng bǎ。
wǒ yì cháng jì qí mǎ lái,
jī húi bàn zùi chái mén dǎ。
wàng zhōng jiàn shèng gài,
jìng lǐ dé lán ruò。
yá pàn bái yún shēng hè chǎng,
wū tóu hóng yè fēng yuān wǎ。
zhēn zhòng bàn shēng jiāo,
bù shì yī rì yǎ。
kùi fēi wáng càn láo jūn dǎo xǐ yíng,
fēng chūi zhú lù chén róng sǎ。
rú jīn zhòng hé dōng yá shī,
qì fá líng yún tǔ ní xī,
jūn yìng yī xiào mín duō ér yù guǎ。
ān dé lù sī zhī sháo yīng wǔ bēi,
hóng pēi lv̀ yǐ yì sú tíng zhōng xiè。
shī chéng què guài wǒ xiào pín,
qīng guó zhī yán qǐ róng fěn dài jiǎ。
《东崖行一首为处士霍元方作》 作者简介
(1311—1390)元明间大名府滑县人,字仲敏。元顺帝至正进士。任盐山尹,弃归。明洪武二年,以儒士征,预修《礼》、《乐》诸书。事竣,不仕归。后以荐授国子助教,累迁文渊阁大学士、国子祭酒。严立学规,勤于讲解。十八年复开进士科,所取士,国子监生占三之二。卒谥文恪。有《西隐集》。