"搴衣扶杖以登顿" 诗句出自明代诗人宋讷《太行险一首送李尚友秦士能二秀才还陵川县学兼寄教谕马》
太行之势高倚天而险拔,地鸿蒙磅礴不可以涯际兮,中原万古之名山。
山中之路不知何年始开辟,羊肠萦纡孰得以形状,险巇可畏惊尘寰。
下瞰涧壑微茫之天井,上拥峰峦缥缈之云鬟。
商来贾往迤逦而不绝,梯危磴绝劳跻攀。
嗟予乘蹇十步五步一下,时见草腥而木恶,土老而石顽。
搴衣扶杖以登顿,远望俯视黄河之在目,微如潦水澄一湾。
山家诛茅斩木作旅馆,小如蜗舍蔽风雨,衣食之资何其难。
一尺树根不出土,凿臼舂米于道左兮,行人为叹生涯悭。
流民负戴襁褓者,吾亦悯其妇寡而夫鳏。
青林仰不见白日,中无人兮不可以久留,三日之路万曲而千弯。
惟有珍禽奇鸟得所乐,惺忪巧语和绵蛮。
石城之畔几蹭蹬,石苔树藓苍斓斑。
黄崖之巅雨中过,行不可行,立不可立兮,使人睥睨凋朱颜。
欲下未下更回首,不数马陵之道居庸关。
卓卓仙李英华秦仲裔,梁栋之梓非茅菅。
往返相送五百里,我独东去君西还。
翩翩文采不忍别,双鹄飞入青云间。
传道授业有师在,愿加雪窗萤几之功兮,寸阴莫使成虚闲。
后日南宫战艺想得隽,玉笋并列枫宸班。
送君有诗无好句,芜词正望重加删。
tài xíng xiǎn yī shǒu sòng lǐ shàng yǒu qín shì néng èr xìu cái huán líng chuān xiàn xué jiān jì jiào yù mǎ
tài xíng zhī shì gāo yǐ tiān ér xiǎn bá,
dì hóng méng bàng bó bù kě yǐ yá jì xī,
zhōng yuán wàn gǔ zhī míng shān。
shān zhōng zhī lù bù zhī hé nián shǐ kāi pì,
yáng cháng yíng yū shú dé yǐ xíng zhuàng,
xiǎn xī kě wèi liáng chén huán。
xià kàn jiàn hè wēi máng zhī tiān jǐng,
shàng yǒng fēng luán piǎo miǎo zhī yún huán。
shāng lái jiǎ wǎng yǐ lǐ ér bù jué,
tī wēi dèng jué láo jī pān。
jiē yú chéng jiǎn shí bù wǔ bù yī xià,
shí jiàn cǎo xīng ér mù è,
tǔ lǎo ér shí wán。
qiān yī fú zhàng yǐ dēng dùn,
yuǎn wàng fǔ shì huáng hé zhī zài mù,
wēi rú lǎo shǔi chéng yī wān。
shān jiā zhū máo zhǎn mù zuò lv̌ guǎn,
xiǎo rú guā shè bì fēng yǔ,
yī shí zhī zī hé qí nán。
yī chǐ shù gēn bù chū tǔ,
záo jìu chōng mǐ yú dào zuǒ xī,
xíng rén wèi tàn shēng yá qiān。
líu mín fù dài jiǎng bǎo zhě,
wú yì mǐn qí fù guǎ ér fū yín。
qīng lín yǎng bù jiàn bái rì,
zhōng wú rén xī bù kě yǐ jǐu líu,
sān rì zhī lù wàn qū ér qiān wān。
wéi yǒu zhēn qín qí niǎo dé suǒ lè,
xīng zhōng qiǎo yǔ hé mián mán。
shí chéng zhī pàn jī cèng dèng,
shí tái shù xiǎn cāng lán bān。
huáng yá zhī diān yǔ zhōng guò,
xíng bù kě xíng,
lì bù kě lì xī,
shǐ rén bì nì diāo zhū yán。
yù xià wèi xià gèng húi shǒu,
bù shù mǎ líng zhī dào jū yōng guān。
zhuō zhuō xiān lǐ yīng huá qín zhòng yì,
liáng dòng zhī zǐ fēi máo jiān。
wǎng fǎn xiāng sòng wǔ bǎi lǐ,
wǒ dú dōng qù jūn xī huán。
piān piān wén cǎi bù rěn bié,
shuāng hú fēi rù qīng yún jiān。
chuán dào shòu yè yǒu shī zài,
yuàn jiā xuě chuāng yíng jī zhī gōng xī,
cùn yīn mò shǐ chéng xū xián。
hòu rì nán gōng zhàn yì xiǎng dé jùn,
yù sǔn bìng liè fēng chén bān。
sòng jūn yǒu shī wú hǎo jù,
wú cí zhèng wàng zhòng jiā shān。
(1311—1390)元明间大名府滑县人,字仲敏。元顺帝至正进士。任盐山尹,弃归。明洪武二年,以儒士征,预修《礼》、《乐》诸书。事竣,不仕归。后以荐授国子助教,累迁文渊阁大学士、国子祭酒。严立学规,勤于讲解。十八年复开进士科,所取士,国子监生占三之二。卒谥文恪。有《西隐集》。