“为霖忆四溟”这段文字出自哪里?

上一句:许国怀三策

“为霖忆四溟”出自明代诗人宋讷的诗句: 《龙溪亭阳城县主簿婺源方彦清家近龙溪筑亭溪上征诗为赋四十韵》

下一句:浯因元子重

"为霖忆四溟" 诗句出自明代诗人宋讷《龙溪亭阳城县主簿婺源方彦清家近龙溪筑亭溪上征诗为赋四十韵》

lóng xī tíng yáng chéng xiàn zhǔ bù wù yuán fāng yàn qīng jiā jìn lóng xī zhú tíng xī shàng zhēng shī wèi fù sì shí yùn
xī jìn lóng jū lǐ,
fāng hóu jìu zhú tíng。
rén jiān yuán yòu jié,
dì bìng jiàn hú líng。
jiā lì qīng shān zú,
wén huá cǎi fèng líng。
shěn qíng zhōng yǔ lù,
xiāng shǒu fèn léi tíng。
hǎi rì hóng ráo àn,
sōng fēng xì rù líng。
jīng yīng fán cǎo mù,
tú huà zhuàng jiāo jiōng。
qū jìng zī xún fǎng,
shēn yuán niàng lù líng。
dēng lín huán kuàng yì,
hūi cǎi dié jīng yíng。
jǐng pò fú róng pǔ,
xiāng lái dù ruò tīng。
lv̀ yáng wéi zé měng,
hóng liǎo lì qīng tíng。
chūn sè súi rén dié,
qīu guāng gé màn yíng。
rùn fú xiāng diàn zhú,
rùi yì chǔ jiāng píng。
mù yǔ chéng wān yuǎn,
xīn yī shèng gài xǐng。
píng lán shēng qì xiàng,
tóu jī yuǎn dàn xīng。
xiě cùi qún fāng fā,
shū yōu wàn lài tíng。
yǒng gē yí shàng lè,
jiǎn chá zuò xī míng。
zūn zǔ chūn líu tà,
xuān jū zhòu kòu jiōng。
wén gē huā yǎo tiǎo,
qiāng pèi yù líng dīng。
bǎo zhóu chuáng tóu juàn,
yá qiān jià shàng jīng。
shí xīn jiān míng dǐng,
tóng gǔ zhí shī píng。
méi yǐng héng qí jú,
lán fēn xí zhěn píng。
ruò xiāng jīn lv̌ niǎo,
dí yàn mò huā líng。
shǔi guǒ shōu líng qiàn,
xiān gēng zhǔ fú líng。
yú yóu líu kè diào,
yīng yǔ bào qín tīng。
qí guān kūi zhū sì,
gāo tán bié wèi jīng。
xiá ōu méng jìng jié,
yǐn hè yǐn qīng líng。
shì hǎo lín quán pǐ,
piān zhāng yuè lù xíng。
qīng lián jiān sù jié,
tián dàn yǎng xīu líng。
chóu lǎn luán qī jí,
páo dīng rèn fā xíng。
xìng cóng fāng shū yuǎn,
jiā bǐ fǔ tián níng。
rén lì zhān qīng yuè,
láng guān yìng liè xīng。
guān cháng róng bái rì,
yuān lù liè qīng míng。
kāng kǎi zhī fēng gǔ,
yōng róng jiàn diǎn xíng。
zhèn cái tōng guǎn gé,
yóng qì dòng zhāo tíng。
měi yù zhōng liáng jià,
hóng zhōng qǐ cùn tíng。
yǎn chuán húi dài zhái,
pán diào rù zhōu tíng。
xǔ guó huái sān cè,
wèi lín yì sì míng。
wú yīn yuán zǐ zhòng,
yú zì lǐu hóu xīn。
xiāng shǔi kōng cún jī,
táo yuán bù shì tīng。
tí shī wú xìu jù,
gū fù yuè shān qīng。

宋讷

(1311—1390)元明间大名府滑县人,字仲敏。元顺帝至正进士。任盐山尹,弃归。明洪武二年,以儒士征,预修《礼》、《乐》诸书。事竣,不仕归。后以荐授国子助教,累迁文渊阁大学士、国子祭酒。严立学规,勤于讲解。十八年复开进士科,所取士,国子监生占三之二。卒谥文恪。有《西隐集》。

Processed in 0.119690 Second , 221 querys.