“老死竟不分薰莸”这段文字出自哪里?

上一句:纷纷白昼混人鬼

“老死竟不分薰莸”出自明代诗人宋濂的诗句: 《天麦毒行》

下一句:当持六经炼为药

"老死竟不分薰莸" 诗句出自明代诗人宋濂《天麦毒行》

任生累叶居章丘僮妾指千百马牛
文轩妾阁插云上脆管繁弦邀客留
闲时好把道书读日啖汤饼无时休
一朝阴厥忽仆地六脉隐约如虾游
移时开寤拂衣起喜气入面轻黄浮
自言惚恍有奇遇不翅乘軿观十洲
初逢一身卧空旷手足僵劲无寸柔
大神持刀剖心腹洞见十二仙家楼
红光眩眼视闪烁后先楹户皆朱髤
绛衣女子导以入手执幢节悬银流
入宫升殿谒女主美艳可使春花愁
鸳鸯曳裙佩软玉芙蓉仍插金搔头
五明扇遮九龙座珍珠帘挂珊瑚钩
分班就坐未及语有敕太官催进羞
须臾水陆尽交错玉盘擘脯堆红虬
女乐翩翩次第举搊筝弹瑟鸣箜篌
燕罢瑶阶月初转余情不断鱼含钩
紫州小姑遽饯别《阳春》一曲翻新讴
隐雷作声忽惊觉却厌人世真蜉蝣
若非名登九天籍安得俗驾攀真俦
室中宴坐绝荤血扃沄不许他人抽
或为妍唱感异类水禽山雀争喧啾
如斯岁发至六七犹怨阔远难冥搜
家人共怪狐鬼惑握粟出卜城南头
巫医迭进献方技何异白石江水投
相里先生来自陕纤目入鬓清于秋
腰悬药壶大如斗吐言便觉冰生喉
且云饼中天麦毒阴气不决为人尤
必须阳精可制胜驱逐恶厉诛阴酋
嵩岳丹砂我独得迎阳捣就光油油
便烹芦菔和为液袪疾有同鹰脱郤
三斋七戒始敢服服后所见非前侔
侍臣朱裳多故恶执乐不作含深忧
再服户楹皆变白素衣对泣声咿躭
三服宫闱欹且侧左右纷乱如惊鸥
女主戎装急奔窜上车历录行荒陬
迅霆一击前殿火虐焰四射森戈矛
自兹神观渐复旧方与人事通绸缪
呜呼我人最灵贵一为病蛊忘身谋
孰知无病亦颠倒沉蚀声利甘拘囚
纷纷白昼混人鬼老死竟不分薰莸
当持六经炼为药尽疗天下苍生瘳

tiān mài dú xíng
rèn shēng lèi yè jū zhāng qīu,
tóng qiè zhǐ qiān bǎi mǎ níu。
wén xuān qiè gé chā yún shàng,
cùi guǎn fán xián yāo kè líu。
xián shí hǎo bǎ dào shū dú,
rì dàn tāng bǐng wú shí xīu。
yī zhāo yīn jué hū pū dì,
lìu mài yǐn yuē rú xiā yóu。
yí shí kāi wù fú yī qǐ,
xǐ qì rù miàn qīng huáng fú。
zì yán hū huǎng yǒu qí yù,
bù chì chéng píng guān shí zhōu。
chū féng yī shēn wò kōng kuàng,
shǒu zú jiāng jìng wú cùn róu。
dà shén chí dāo pōu xīn fù,
dòng jiàn shí èr xiān jiā lóu。
hóng guāng xuàn yǎn shì shǎn shuò,
hòu xiān yíng hù jiē zhū xīu。
jiàng yī nv̌ zǐ dǎo yǐ rù,
shǒu zhí chuáng jié xuán yín líu。
rù gōng shēng diàn yè nv̌ zhǔ,
měi yàn kě shǐ chūn huā chóu。
yuān yāng yè qún pèi ruǎn yù,
fú róng réng chā jīn sāo tóu。
wǔ míng shàn zhē jǐu lóng zuò,
zhēn zhū lián guà shān hú gōu。
fēn bān jìu zuò wèi jí yǔ,
yǒu chì tài guān cūi jìn xīu。
xū yú shǔi lù jǐn jiāo cuò,
yù pán bò fǔ dūi hóng qíu。
nv̌ lè piān piān cì dì jǔ,
chōu zhēng dàn sè míng kōng hóu。
yàn bà yáo jiē yuè chū zhuǎn,
yú qíng bù duàn yú hán gōu。
zǐ zhōu xiǎo gū jù jiàn bié,
《 yáng chūn 》 yī qū fān xīn ōu。
yǐn léi zuò shēng hū liáng jué,
què yàn rén shì zhēn fú yóu。
ruò fēi míng dēng jǐu tiān jí,
ān dé sú jià pān zhēn chóu。
shì zhōng yàn zuò jué hūn xiě,
jiōng yún bù xǔ tā rén chōu。
huò wèi yán chàng gǎn yì lèi,
shǔi qín shān què zhēng xuān jīu。
rú sī sùi fā zhì lìu qī,
yóu yuàn kuò yuǎn nán míng sōu。
jiā rén gòng guài hú gǔi huò,
wò sù chū bǔ chéng nán tóu。
wū yì dié jìn xiàn fāng jì,
hé yì bái shí jiāng shǔi tóu。
xiāng lǐ xiān shēng lái zì shǎn,
xiān mù rù bìn qīng yú qīu。
yāo xuán yào hú dà rú dǒu,
tǔ yán biàn jué bīng shēng hóu。
qiě yún bǐng zhōng tiān mài dú,
yīn qì bù jué wèi rén yóu。
bì xū yáng jīng kě zhì shèng,
qū zhú è lì zhū yīn qíu。
sōng yuè dān shā wǒ dú dé,
yíng yáng dǎo jìu guāng yóu yóu。
biàn pēng lú fú hé wèi yè,
qū jí yǒu tóng yīng tuō xì。
sān zhāi qī jiè shǐ gǎn fú,
fú hòu suǒ jiàn fēi qián móu。
shì chén zhū cháng duō gù è,
zhí lè bù zuò hán shēn yōu。
zài fú hù yíng jiē biàn bái,
sù yī dùi qì shēng yī dān。
sān fú gōng wéi yī qiě cè,
zuǒ yòu fēn luàn rú liáng ōu。
nv̌ zhǔ róng zhuāng jí bēn cuàn,
shàng chē lì lù xíng huāng zōu。
xùn tíng yī jí qián diàn huǒ,
nvè yàn sì shè sēn gē máo。
zì zī shén guān jiàn fù jìu,
fāng yǔ rén shì tōng chóu móu。
wū hū wǒ rén zùi líng gùi,
yī wèi bìng gǔ wàng shēn móu。
shú zhī wú bìng yì diān dǎo,
chén shí shēng lì gān jū qíu。
fēn fēn bái zhòu hùn rén gǔi,
lǎo sǐ jìng bù fēn xūn yóu。
dāng chí lìu jīng liàn wèi yào,
jǐn liáo tiān xià cāng shēng chōu 。

宋濂

宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。

Processed in 0.247533 Second , 221 querys.