"岂为梅花故断魂" 诗句出自宋代诗人舒岳祥《绿萼香梅十树咸淳间自内前买归乱后尚存对之》
lv̀ è xiāng méi shí shù xián chún jiān zì nèi qián mǎi gūi luàn hòu shàng cún dùi zhī
gǎo yī huáng lǐ lv̀ yún fū,
qiān jiā jié shù lái tiān yú。
chéng píng gù tài jīn shàng ěr,
líu luò kōng shān chéng tàn xū。
mò dùi cǐ huā bèi qú nǎo,
xī huā qíng zhòng rén xiān lǎo。
duō shǎo dāng shí sì yù rén,
mái méi chāo cháng súi sāi cǎo。
yǎo yǎo gōng chē qù bù húi,
shàng lín yàn guò wú shū dào。
nèi yuán jīn gèng bù kān kàn,
dié fèi fēng xīu rì yì hūn。
yù qì wú rén hán tù rù,
gū léng qī cǎo yě zhī dūn。
shǔ lí mài xìu jīn rú cǐ,
qǐ wèi méi huā gù duàn hún 。
(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。