qī yuè wàng rì bì dì shěng kēng cún sī ān líu tí shí zhāng lín chū bái shí kě
qù jiā wú shí lǐ,
guò líng jí tā xiāng。
bì dì shēn sān dào,
shāng shí lèi shù xíng。
gāo yán qí gǔ shù,
xīn wū bèi xié yáng。
wǒ yù xiāng lín zhù,
qīng shān zhì wèi cháng 。
(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。