《有怀正仲还雁峰诗》 拼音标注
yǒu huái zhèng zhòng huán yàn fēng shī
sōng shēng yè bàn rú qīng pù,
yì zuò xī zhāi gòng bù mián。
yī gǔ qīng léi liáng zhí hòu,
xì shāi wēi yǔ luò méi tiān。
lín líu yù dù huán xīu xiào,
sòng kè gūi lái shǐ wǎng rán。
yǎn juàn yǒu shúi zhī cǐ yì,
yī chuāng xīn lv̀ dài tí juān 。
《有怀正仲还雁峰诗》 作者简介
(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。