"欲上之人难措脚" 诗句出自宋代诗人释择崇《司空山歌》
司空山,在云外,时人到得方自在。
我今随力幸登临,四顾巍巍无向背。
绝遮拦,难比况,千山万山齐恃仰。
九夏炎炎雪正飞,三冬飒飒华初放。
春不荣,秋不落,隐隐昭昭倚寥廓。
直下人间咫尺间,欲上之人难措脚。
人迹绝,野境宽,触事无能懒散便。
有时向日岩前坐,有时乘困日高眠。
不学禅,不修道,只麽腾腾恣颠倒。
百种无求个野人,随分随缘能作造。
不从他,不觅己,一句灵灵万缘里。
自从识得祖师关,历历明明此为始。
无妙名,无忌讳,来者向渠只麽是。
任你千般与万般,何曾出得个些子。
分明说报知音,目炙风吹不用寻。
须弥南畔相逢著,积翠台边旨更深。
旨更深,谁会得,东村王老眼前黑。
李四张三不信伊,问尽邻家转疑惑。
转疑惑,不较多,为君吟作司空歌。
宫商角徵任吹唱,角徵宫商争奈何。
《司空山歌》 拼音标注
sī kōng shān gē
sī kōng shān,
zài yún wài,
shí rén dào dé fāng zì zài。
wǒ jīn súi lì xìng dēng lín,
sì gù wēi wēi wú xiàng bèi。
jué zhē lán,
nán bǐ kuàng,
qiān shān wàn shān qí shì yǎng。
jǐu xià yán yán xuě zhèng fēi,
sān dōng sà sà huá chū fàng。
chūn bù róng,
qīu bù luò,
yǐn yǐn zhāo zhāo yǐ liáo kuò。
zhí xià rén jiān zhǐ chǐ jiān,
yù shàng zhī rén nán cuò jiǎo。
rén jī jué,
yě jìng kuān,
hóng shì wú néng lǎn sàn biàn。
yǒu shí xiàng rì yán qián zuò,
yǒu shí chéng kùn rì gāo mián。
bù xué shàn,
bù xīu dào,
zhǐ mo téng téng zì diān dǎo。
bǎi zhǒng wú qíu gè yě rén,
súi fēn súi yuán néng zuò zào。
bù cóng tā,
bù mì jǐ,
yī jù líng líng wàn yuán lǐ。
zì cóng shì dé zǔ shī guān,
lì lì míng míng cǐ wèi shǐ。
wú miào míng,
wú jì hùi,
lái zhě xiàng qú zhǐ mo shì。
rèn nǐ qiān bān yǔ wàn bān,
hé céng chū dé gè xiē zǐ。
fēn míng shuō bào zhī yīn,
mù zhì fēng chūi bù yòng xún。
xū mí nán pàn xiāng féng zhù,
jī cùi tái biān zhǐ gèng shēn。
zhǐ gèng shēn,
shúi hùi dé,
dōng cūn wáng lǎo yǎn qián hēi。
lǐ sì zhāng sān bù xìn yī,
wèn jǐn lín jiā zhuǎn yí huò。
zhuǎn yí huò,
bù jiào duō,
wèi jūn yín zuò sī kōng gē。
gōng shāng jiǎo zhēng rèn chūi chàng,
jiǎo zhēng gōng shāng zhēng nài hé 。