"我曾浩荡纵襟期" 诗句出自明代诗人释今覞《陪郭适庵方伯游匡庐》
匡庐高高不可极,积气天近寒云值。
晴空风雨飘长虹,掩映光连湖水碧。
香炉日暖赤霞明,禹碣苍崖青藓匿。
我曾浩荡纵襟期,凭虚不觉心魂歇。
方伯奇情天外开,降灵嵩岳见弘才。
暂假东山恣游屐,南历三湘北五台。
浔阳两度访庐山,玉渊潭水照心颜。
不惜招携方外侣,野田麋鹿喜追攀。
白鹤棋声泉石里,柴桑人家明灭间。
遂淩绝顶驰逸驾,叠壁高奇竞叱咤。
奔激洪涛万木声,旋风吹尽层峦下。
浮云走处巨石移,咫尺丹梯不敢跨。
天池寺,佛手岩,清江九派过征帆。
山前山后围松杉,且携明月卧萝庵。
闲枕清风酒半酣,岘山真笑羊公憨。
方伯言,余侧耳,嗒然丧我忘非是。
七十东坡閒羡此,蝴蝶栩栩誇庄子,将閒索閒何足齿。
圯桥已进老人履,东山忽为苍生起。
把臂一笑聊相视,林响斋钟我说止。
《陪郭适庵方伯游匡庐》 拼音标注
péi guō shì ān fāng bó yóu kuāng lú
kuāng lú gāo gāo bù kě jí,
jī qì tiān jìn hán yún zhí。
qíng kōng fēng yǔ piāo cháng hóng,
yǎn yìng guāng lián hú shǔi bì。
xiāng lú rì nuǎn chì xiá míng,
yǔ jié cāng yá qīng xiǎn nì。
wǒ céng hào dàng zòng jīn qī,
píng xū bù jué xīn hún xiē。
fāng bó qí qíng tiān wài kāi,
jiàng líng sōng yuè jiàn hóng cái。
zàn jiǎ dōng shān zì yóu jī,
nán lì sān xiāng běi wǔ tái。
xún yáng liǎng dù fǎng lú shān,
yù yuān tán shǔi zhào xīn yán。
bù xī zhāo xié fāng wài lv̌,
yě tián mí lù xǐ zhūi pān。
bái hè qí shēng quán shí lǐ,
chái sāng rén jiā míng miè jiān。
sùi líng jué dǐng chí yì jià,
dié bì gāo qí jìng chì zhà。
bēn jī hóng tāo wàn mù shēng,
xuán fēng chūi jǐn céng luán xià。
fú yún zǒu chù jù shí yí,
zhǐ chǐ dān tī bù gǎn kuà。
tiān chí sì,
fó shǒu yán,
qīng jiāng jǐu pài guò zhēng fān。
shān qián shān hòu wéi sōng shān,
qiě xié míng yuè wò luó ān。
xián zhěn qīng fēng jǐu bàn hān,
xiàn shān zhēn xiào yáng gōng hān。
fāng bó yán,
yú cè ěr,
tà rán sāng wǒ wàng fēi shì。
qī shí dōng pō xián xiàn cǐ,
hú dié xǔ xǔ kuā zhuāng zǐ,
jiāng xián suǒ xián hé zú chǐ。
yí qiáo yǐ jìn lǎo rén lv̌,
dōng shān hū wèi cāng shēng qǐ。
bǎ bì yī xiào liáo xiāng shì,
lín xiǎng zhāi zhōng wǒ shuō zhǐ。
《陪郭适庵方伯游匡庐》 作者简介
今覞(一六一九—一六七八),字石鉴。新会人。本姓杨,名大进,字翰序。鼎革后遂谢诸生,明桂王永历十四年(一六六〇)落发雷峰,为天然第二法嗣。著有《石鉴集》、《直林堂全集》。清光绪《广州府志》卷一四一有传。