“匪媒其可得”这段文字出自哪里?

上一句:两家各生子

“匪媒其可得”出自宋代诗人史浩的诗句: 《童丱须知 父子篇》

下一句:合礼成夫妻

"匪媒其可得" 诗句出自宋代诗人史浩《童丱须知 父子篇》

太易本空空空中有太极
太极判二仪万物斯生植
天地为父母万物为子息
人居万物群最曰具灵识
两家各生子匪媒其可得
合礼成夫妻相共孕英特
方当妊娠初疾呕不纳食
妻既日呻吟夫亦日忧恻
辛勤弥十月存亡未可测
暨及震夙时痛楚千万亿
稍或失调护沦胥在顷刻
幸尔见婴儿欢色动颜色
乳哺更携持几年先用力
母实钟爱怜父亦思诲饬
资禀尚凡庸视之如岐嶷
骄慢不率教巧计为藏匿
一语或中理誇扬其肯默
葆养觊成人庶几供子职
提孩知爱亲此情何可抑
冬温而夏凊未足酬其德
昏定而晨省未足酬其德
三牲滋美味未足酬其德
四序纫华衣未足酬其德
竭身至老死未足酬其德
碎身如糜粉未足酬其德
男仕女有行其常在亲侧
悠然父母心相望长相忆
问讯与馈遗来往当如织
口体所供奉无问一钱直
亲苟未沾尝享之宁敢即
其有不安节归省恨不亟
毋分嫡与继存心何间忒
虽或不我爱其敢忘翼翼
王祥跃冰鱼薛包恋门阈
驭车骞忍寒耕田舜引慝
于此坚至行青史斯刊勒
切勿使偏亲索处萱堂北
富贵未解忧天伦乃物则
不应中道废失性甘狂惑
呜呼霄壤间孰有无亲国
女子远外家间隙成荆棘
男子听妇言偏爱滋货殖
礼容故背违言辞苦凌逼
于义或参商于物或吝啬
劬劳保抱恩总不存悃愊
亲老力已衰欲竞知何克
饮泣更包羞烦冤满胸臆
父子情既离万世恩之贼
上帝实监临天祸阴诛殛
世事每好还子孙必凶愎
嗟哉宇内人身处礼义域
忍将君子行轻以私意蚀
受报方知改岵屺嗟空陟
生徒伍禽兽死则堕鬼蜮
一念能回光悖逆顿可熄
吾言虽鄙俚万古为矜式

tóng guàn xū zhī fù zǐ piān
tài yì běn kōng kōng,
kōng zhōng yǒu tài jí。
tài jí pàn èr yí,
wàn wù sī shēng zhí。
tiān dì wèi fù mǔ,
wàn wù wèi zǐ xī。
rén jū wàn wù qún,
zùi yuē jù líng shì。
liǎng jiā gè shēng zǐ,
fěi méi qí kě dé。
hé lǐ chéng fū qī,
xiāng gòng yùn yīng tè。
fāng dāng rèn shēn chū,
jí ōu bù nà shí。
qī jì rì shēn yín,
fū yì rì yōu cè。
xīn qín mí shí yuè,
cún wáng wèi kě cè。
jì jí zhèn sù shí,
tòng chǔ qiān wàn yì。
shāo huò shī diào hù,
lún xū zài qǐng kè。
xìng ěr jiàn yīng ér,
huān sè dòng yán sè。
rǔ bǔ gèng xié chí,
jī nián xiān yòng lì。
mǔ shí zhōng ài lián,
fù yì sī hùi chì。
zī bǐng shàng fán yōng,
shì zhī rú qí yí。
jiāo màn bù lv̀ jiào,
qiǎo jì wèi cáng nì。
yī yǔ huò zhōng lǐ,
kuā yáng qí kěn mò。
bǎo yǎng jì chéng rén,
shù jī gōng zǐ zhí。
tí hái zhī ài qīn,
cǐ qíng hé kě yì。
dōng wēn ér xià qìng,
wèi zú chóu qí dé。
hūn dìng ér chén shěng,
wèi zú chóu qí dé。
sān shēng zī měi wèi,
wèi zú chóu qí dé。
sì xù rèn huá yī,
wèi zú chóu qí dé。
jié shēn zhì lǎo sǐ,
wèi zú chóu qí dé。
sùi shēn rú mí fěn,
wèi zú chóu qí dé。
nán shì nv̌ yǒu xíng,
qí cháng zài qīn cè。
yōu rán fù mǔ xīn,
xiāng wàng cháng xiāng yì。
wèn xùn yǔ kùi yí,
lái wǎng dāng rú zhī。
kǒu tǐ suǒ gōng fèng,
wú wèn yī qián zhí。
qīn gǒu wèi zhān cháng,
xiǎng zhī níng gǎn jí。
qí yǒu bù ān jié,
gūi shěng hèn bù jí。
wú fēn dí yǔ jì,
cún xīn hé jiān tè。
sūi huò bù wǒ ài,
qí gǎn wàng yì yì。
wáng xiáng yuè bīng yú,
xuē bāo liàn mén yù。
yù chē qiān rěn hán,
gēng tián shùn yǐn tè。
yú cǐ jiān zhì xíng,
qīng shǐ sī kān lè。
qiē wù shǐ piān qīn,
suǒ chù xuān táng běi。
fù gùi wèi jiě yōu,
tiān lún nǎi wù zé。
bù yìng zhōng dào fèi,
shī xìng gān kuáng huò。
wū hū xiāo rǎng jiān,
shú yǒu wú qīn guó。
nv̌ zǐ yuǎn wài jiā,
jiān xì chéng jīng jí。
nán zǐ tīng fù yán,
piān ài zī huò zhí。
lǐ róng gù bèi wéi,
yán cí kǔ líng bī。
yú yì huò cān shāng,
yú wù huò lìn sè。
qú láo bǎo bào ēn,
zǒng bù cún kǔn bì。
qīn lǎo lì yǐ shuāi,
yù jìng zhī hé kè。
yǐn qì gèng bāo xīu,
fán yuān mǎn xiōng yì。
fù zǐ qíng jì lí,
wàn shì ēn zhī zéi。
shàng dì shí jiān lín,
tiān huò yīn zhū jí。
shì shì měi hǎo huán,
zǐ sūn bì xiōng bì。
jiē zāi yǔ nèi rén,
shēn chù lǐ yì yù。
rěn jiāng jūn zǐ xíng,
qīng yǐ sī yì shí。
shòu bào fāng zhī gǎi,
hù qǐ jiē kōng zhì。
shēng tú wǔ qín shòu,
sǐ zé duò gǔi yù。
yī niàn néng húi guāng,
bèi nì dùn kě xí。
wú yán sūi bǐ lǐ,
wàn gǔ wèi jīn shì。

史浩

  史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。

Processed in 0.122133 Second , 221 querys.