"风静星斗涵" 诗句出自宋代诗人史浩《陪洪景卢左司马德骏薛季益冯圆中三郎中汪中嘉总干游蒋山以三十六陂春水分韵得三字》
péi hóng jǐng lú zuǒ sī mǎ dé jùn xuē jì yì féng yuán zhōng sān láng zhōng wāng zhōng jiā zǒng gān yóu jiǎng shān yǐ sān shí lìu bēi chūn shǔi fēn yùn dé sān zì
dà jiāng xiōng péng pài,
fēng jìng xīng dǒu hán。
jié rán dāng dì xīng,
jiè xiàn tiān dōng nán。
jīn líng dì wáng dū,
kū zhái hé dān dān。
lóng hǔ zhēng fù shì,
pán jù xī suǒ tán。
wǒ shì fǎng chén jī,
cè mǎ chōng yān lán。
jiǎng shān shàng dié cùi,
qín huái fǔ tuō lán。
bǎo gōng dào cháng zhǔ,
mào xiàng jiān jù tán。
qiān nián sù dǔ bō,
dǎo yǐng luò hán tán。
gòng zhī shèng jué chù,
jí shì mí lè kān。
chōng chūn zú jiā zhì,
kǎi xiǎng liáo tíng cān。
lìu zhāo hù xīng fèi,
jiào dé tóng zhāo sān。
zhōng yuán wén wǔ jìng,
jǐu kùn bīng tān lán。
céng wú hùn yī zhì,
pǔ shī hóng ēn tán。
qū qū shǒu bà tú,
jú shù lìng rén cán。
qǐ ruò wú zhǔ shèng,
zuò qiǎn xiōng qú kān。
cháng qū xiáng bà shàng,
chúi gǒng shòu zhāo cān。
húi guān zī ào qū,
tuō qù rú yí zān。
xiǎo chén zhí jī dí,
xǐ shì xīn rú tán。
zài bài shāng wàn shòu,
kǎi lè jiāng lv̌ hān。
què lái xún gù qī,
le cǐ qī bù kān。
史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。