"犹恋故人" 诗句出自宋代诗人张炎《声声慢·山风古道》
《声声慢·山风古道》 拼音标注
shēng shēng màn · shān fēng gǔ dào
shān fēng gǔ dào,
hǎi guó qīng chē,
xiāng féng zhǐ zài dōng yíng。
dàn bó qīu guāng,
qià sì cǐ rì yóu qíng。
xīu jiē bìn sī duàn xuě,
xǐ xián shēn 、 zhòng dù xī líng。
yòu sù yuǎn,
chèn húi cháo pāi àn,
duàn pǔ yáng líng。
mò xiàng cháng tíng zhé lǐu,
zhèng fēn fēn luò yè,
tóng shì piāo líng。
jìu yǐn xīn zhāo。
zhī zhù dì jī céng yún。
shū lí shàng cún jìn jú,
xiǎng yī rán 、 rèn dé yuān míng。
dài qù yě,
zùi chóu rén,
yóu liàn gù rén 。
《声声慢·山风古道》 作者简介
张炎(1248年-1320年),字叔夏,号玉田,晚年号乐笑翁。祖籍陕西凤翔。六世祖张俊,宋朝著名将领。父张枢,“西湖吟社”重要成员,妙解音律,与著名词人周密相交。张炎是勋贵之后,前半生居于临安,生活优裕,而宋亡以后则家道中落,晚年漂泊落拓。著有《山中白云词》,存词302首。张炎另一重要的贡献在于创作了中国最早的词论专著《词源》,总结整理了宋末雅词一派的主要艺术思想与成就,其中以“清空”,“骚雅”为主要主张。