“沙顿亦名家”这段文字出自哪里?

上一句:天下遂畔乱

“沙顿亦名家”出自清代诗人盛昱的诗句: 《题廉孝廉小万柳堂图同凤孙作》

下一句:凄凉归旧院

"沙顿亦名家" 诗句出自清代诗人盛昱《题廉孝廉小万柳堂图同凤孙作》

北人入中土始自黄炎战
营卫无常处行国俗未变
淳维王故地不同不窋窜
长城绝来往哑哑南北雁
耕牧风俗殊壤地咫尺判
李唐一代贤代北殷士裸
辽金干戈兴岛索主奴怨
真人铁木真一怒九州奠
畏吾廉孟子秀出中州彦
烟波万柳堂裙屐新荷宴
《诗》《书》泽最长胡越形无间
色目多贤才耦俱散州县
汴上石田集淮南廷心传
终怜右榜人不敌怯薛健
台阁无仁贤天下遂畔乱
沙顿亦名家凄凉归旧院
文正孔子戒哲人有先见
至今食旧德士族江南冠
孝廉尤绝特翩翩富文翰
薄宦住京师故国乔木恋
堂移柳尚存憔悴草桥畔
当年歌骤雨今日车飞电
绘图属我题铺卷泪凝霰
我朝起东方出震日方旦
同此神州民昏姻柯叶遍
小哉洪南安强分满蒙汉
阛阓生齿滋农猎本业断
计臣折扣余一兵钱一串
饮泣持还家当差赎弓箭
乞食不宿饱敝衣那蔽骭
壮夫犹可说市门娇女叹
奴才恣挥霍一筵金大万
从龙百战余幽絷同此难
异学既公言邪会真隐患
兴凯入彼界铁轨松花岸
北归与南渡故事皆虚愿
圣人方在御草茅谁大谏
起我黄帝胄驱彼白种贱
大破旗民界谋生皆任便
能使手足宽转可头目捍
易世不敢言当时亦清晏
武肃坟上松百亩垂条干
万柳补成阴春城绿一片
载酒诗人游嘉树两家擅

tí lián xiào lián xiǎo wàn lǐu táng tú tóng fèng sūn zuò
běi rén rù zhōng tǔ,
shǐ zì huáng yán zhàn。
yíng wèi wú cháng chù,
xíng guó sú wèi biàn。
chún wéi wáng gù dì,
bù tóng bù zhú cuàn。
cháng chéng jué lái wǎng,
yǎ yǎ nán běi yàn。
gēng mù fēng sú shū,
rǎng dì zhǐ chǐ pàn。
lǐ táng yī dài xián,
dài běi yīn shì luǒ。
liáo jīn gān gē xīng,
dǎo suǒ zhǔ nú yuàn。
zhēn rén tiě mù zhēn,
yī nù jǐu zhōu diàn。
wèi wú lián mèng zǐ,
xìu chū zhōng zhōu yàn。
yān bō wàn lǐu táng,
qún jī xīn hé yàn。
《 shī 》 《 shū 》 zé zùi cháng,
hú yuè xíng wú jiān。
sè mù duō xián cái,
ǒu jù sàn zhōu xiàn。
biàn shàng shí tián jí,
huái nán tíng xīn chuán。
zhōng lián yòu bǎng rén,
bù dí qiè xuē jiàn。
tái gé wú rén xián,
tiān xià sùi pàn luàn。
shā dùn yì míng jiā,
qī liáng gūi jìu yuàn。
wén zhèng kǒng zǐ jiè,
zhé rén yǒu xiān jiàn。
zhì jīn shí jìu dé,
shì zú jiāng nán guān。
xiào lián yóu jué tè,
piān piān fù wén hàn。
bó huàn zhù jīng shī,
gù guó qiáo mù liàn。
táng yí lǐu shàng cún,
qiáo cùi cǎo qiáo pàn。
dāng nián gē zòu yǔ,
jīn rì chē fēi diàn。
hùi tú shǔ wǒ tí,
pū juàn lèi níng xiàn。
wǒ zhāo qǐ dōng fāng,
chū zhèn rì fāng dàn。
tóng cǐ shén zhōu mín,
hūn yīn kē yè biàn。
xiǎo zāi hóng nán ān,
qiáng fēn mǎn méng hàn。
huán hùi shēng chǐ zī,
nóng liè běn yè duàn。
jì chén zhé kòu yú,
yī bīng qián yī chuàn。
yǐn qì chí huán jiā,
dāng chà shú gōng jiàn。
qǐ shí bù sù bǎo,
bì yī nà bì gàn。
zhuàng fū yóu kě shuō,
shì mén jiāo nv̌ tàn。
nú cái zì hūi huò,
yī yán jīn dà wàn。
cóng lóng bǎi zhàn yú,
yōu zhí tóng cǐ nán。
yì xué jì gōng yán,
xié hùi zhēn yǐn huàn。
xīng kǎi rù bǐ jiè,
tiě gǔi sōng huā àn。
běi gūi yǔ nán dù,
gù shì jiē xū yuàn。
shèng rén fāng zài yù,
cǎo máo shúi dà jiàn。
qǐ wǒ huáng dì zhòu,
qū bǐ bái zhǒng jiàn。
dà pò qí mín jiè,
móu shēng jiē rèn biàn。
néng shǐ shǒu zú kuān,
zhuǎn kě tóu mù hàn。
yì shì bù gǎn yán,
dāng shí yì qīng yàn。
wǔ sù fén shàng sōng,
bǎi mǔ chúi tiáo gān。
wàn lǐu bǔ chéng yīn,
chūn chéng lv̀ yī piàn。
zài jǐu shī rén yóu,
jiā shù liǎng jiā shàn。

盛昱

(1850—1899)宗室,镶黄旗人,字伯熙。光绪二年进士。授编修。累迁国子监祭酒。精经史舆地及清代掌故,与缪荃孙、沈曾植称谈故三友。有《郁华阁遗集》、《意园文略》、《雪履寻碑录》。

Processed in 0.146735 Second , 189 querys.