“阅日千八百”这段文字出自哪里?

上一句:亦不知其暑

“阅日千八百”出自明代诗人沈周的诗句: 《书周节妇孝感之异》

下一句:历年数得五

"阅日千八百" 诗句出自明代诗人沈周《书周节妇孝感之异》

黄氏十九时归周文璧氏
二年文璧丧弱惟一女恃
有姑患痿痹其状莫比儗
有肢如无筋有骨如无髓
在床如空中有身如蜕委
日夜但冥冥仅有息存尔
闻听与触动稍及即厥死
荐地方儗步通问必附耳
艰难食溲次不敢托诸婢
百药无一效百累丛一已
黄氏心烦恼惛惛不知处
东家优婆夷怜悯为黄语
"汝姑溺苦海汝知故何以
愆业如丘山宿世所积累
须皈大势力南海有大士
解难说真言功德莫思议
但要深心持日日要如是
一言一拜叩亿又八千数
在佛虽有程敬爱无庸纪
功深果报近何患患不起
"黄氏闻是言烦恼生欢喜
归室便置像恭敬为作礼
沐浴体投地心观口娓娓
亦不知其终亦不知其始
亦不知其寒亦不知其暑
阅日千八百历年数得五
俄梦见一姥前黄行迤逦
心谓是现化称名略不顾
极力欲追即步步悬尺只
径入一区庐阖户若相拒
款叩发号泣其户豁然启
菩萨示妙相金光烁瞻睹
头上珠璎珞晃晃复蕊蕊
莲目垂慈光宣言启玉齿
黄氏前谛听合掌作长跪
云汝依吾道悉知悉见已
慈悲为我愿岂无嘱付汝
循功加精进九日一扶倚
七九扶以行前及我处所
觉来汗淋淋其言尚在耳
悟佛为众生方便指门户
信心愈坚牢额破吻俱腐
临日试小掖筋骨觉可举
屡试屡无难还能步移跬
彳亍诣像前奠香致情旨
其炷从空跃踰梁而直下
乃著于本人正中顶

shū zhōu jié fù xiào gǎn zhī yì
huáng shì shí jǐu shí,
gūi zhōu wén bì shì。
èr nián wén bì sāng,
ruò wéi yī nv̌ shì。
yǒu gū huàn wěi bì,
qí zhuàng mò bǐ nǐ。
yǒu zhī rú wú jīn,
yǒu gǔ rú wú sǔi。
zài chuáng rú kōng zhōng,
yǒu shēn rú shùi wěi。
rì yè dàn míng míng,
jǐn yǒu xī cún ěr。
wén tīng yǔ hóng dòng,
shāo jí jí jué sǐ。
jiàn dì fāng nǐ bù,
tōng wèn bì fù ěr。
jiān nán shí sōu cì,
bù gǎn tuō zhū bì。
bǎi yào wú yī xiào,
bǎi lèi cóng yī yǐ。
huáng shì xīn fán nǎo,
hūn hūn bù zhī chù。
dōng jiā yōu pó yí,
lián mǐn wèi huáng yǔ。
" rǔ gū nì kǔ hǎi,
rǔ zhī gù hé yǐ。
qiān yè rú qīu shān,
sù shì suǒ jī lèi。
xū gūi dà shì lì,
nán hǎi yǒu dà shì。
jiě nán shuō zhēn yán,
gōng dé mò sī yì。
dàn yào shēn xīn chí,
rì rì yào rú shì。
yī yán yī bài kòu,
yì yòu bā qiān shù。
zài fó sūi yǒu chéng,
jìng ài wú yōng jì。
gōng shēn guǒ bào jìn,
hé huàn huàn bù qǐ。
" huáng shì wén shì yán,
fán nǎo shēng huān xǐ。
gūi shì biàn zhì xiàng,
gōng jìng wèi zuò lǐ。
mù yù tǐ tóu dì,
xīn guān kǒu wěi wěi。
yì bù zhī qí zhōng,
yì bù zhī qí shǐ。
yì bù zhī qí hán,
yì bù zhī qí shǔ。
yuè rì qiān bā bǎi,
lì nián shù dé wǔ。
é mèng jiàn yī mǔ,
qián huáng xíng yǐ lǐ。
xīn wèi shì xiàn huà,
chēng míng lvè bù gù。
jí lì yù zhūi jí,
bù bù xuán chǐ zhǐ。
jìng rù yī qū lú,
gé hù ruò xiāng jù。
kuǎn kòu fā hào qì,
qí hù huō rán qǐ。
pú sà shì miào xiāng,
jīn guāng shuò zhān dǔ。
tóu shàng zhū yīng luò,
huǎng huǎng fù rǔi rǔi。
lián mù chúi cí guāng,
xuān yán qǐ yù chǐ。
huáng shì qián dì tīng,
hé zhǎng zuò cháng gùi。
yún rǔ yī wú dào,
xī zhī xī jiàn yǐ。
cí bēi wèi wǒ yuàn,
qǐ wú zhǔ fù rǔ。
xún gōng jiā jīng jìn,
jǐu rì yī fú yǐ。
qī jǐu fú yǐ xíng,
qián jí wǒ chù suǒ。
jué lái hàn lín lín,
qí yán shàng zài ěr。
wù fó wèi zhòng shēng,
fāng biàn zhǐ mén hù。
xìn xīn yù jiān láo,
é pò wěn jù fǔ。
lín rì shì xiǎo yè,
jīn gǔ jué kě jǔ。
lv̌ shì lv̌ wú nán,
huán néng bù yí kǔi。
chì chù yì xiàng qián,
diàn xiāng zhì qíng zhǐ。
qí zhù cóng kōng yuè,
yú liáng ér zhí xià。
nǎi zhù yú běn rén,
zhèng zhōng dǐng

沈周

  沈周(1427~1509)明代杰出书画家。字启南,号石田、白石翁、玉田生、有居竹居主人等。汉族,长洲(今江苏苏州)人。生於明宣德二年,卒於明正德四年,享年八十三岁。不应科举,专事诗文、书画,是明代中期文人画“吴派”的开创者,与文徵明、唐寅、仇英并称“明四家”。传世作品有《庐山高图》、《秋林话旧图》、《沧州趣图》。著有《石田集》、《客座新闻》等。

Processed in 0.369861 Second , 221 querys.