"云衣逢逢花黄鹤" 诗句出自清代诗人沈廷芳《题侯元经天姥图次胡稚威韵》
曦光真同赴壑蛇,身堕尘海无津涯。
名山之约十年负,清游空絷白鼻騧。
梦魂忽忽到天姥,山耶云耶路半遮。
云衣逢逢花黄鹤,山陂叠叠披青霞。
野水无人起光怪,匹练旋见金背蟆。
天门詄荡回鸾车,却入迮径多书花。
凉风萧萧吹我醒,檐前松月枝横斜。
晨坐孤亭依树杪,庭宇窅深客来少。
诸翁手提一灯画,开言首道侯生好。
吾知生也天下才,奇崛文章冰雪抱。
即观此图见性灵,尘壒难侵空翠绕。
峭然坐我天姥下,对之恨未识生早。
野鹿山麋本寡俦,两心契合堪绝倒。
丹梯百丈凌清都,福地洞天何处无。
与生久客胡为乎,惊沙眯目时模糊。
生既居山与山别,卧游日日携此图。
盍学叔{辶巳}且远去,持竿大泽随鸥鹭。
不然思报信陵恩,慷慨夷门法乃祖。
我惜时无真豪雄,爱才讵少昌黎公。
笔摇五岳那终穷,肯艳春碧轻秋红。
麻鞋亦登天子殿,仙骨自到蓬莱宫。
他时却恐置身昆阆顶,回望天姥一气青濛濛。
《题侯元经天姥图次胡稚威韵》 拼音标注
tí hóu yuán jīng tiān mǔ tú cì hú zhì wēi yùn
xī guāng zhēn tóng fù hè shé,
shēn duò chén hǎi wú jīn yá。
míng shān zhī yuē shí nián fù,
qīng yóu kōng zhí bái bí guā。
mèng hún hū hū dào tiān mǔ,
shān yé yún yé lù bàn zhē。
yún yī féng féng huā huáng hè,
shān bēi dié dié pī qīng xiá。
yě shǔi wú rén qǐ guāng guài,
pǐ liàn xuán jiàn jīn bèi má。
tiān mén dié dàng húi luán chē,
què rù zé jìng duō shū huā。
liáng fēng xiāo xiāo chūi wǒ xǐng,
yán qián sōng yuè zhī héng xié。
chén zuò gū tíng yī shù miǎo,
tíng yǔ yǎo shēn kè lái shǎo。
zhū wēng shǒu tí yī dēng huà,
kāi yán shǒu dào hóu shēng hǎo。
wú zhī shēng yě tiān xià cái,
qí jué wén zhāng bīng xuě bào。
jí guān cǐ tú jiàn xìng líng,
chén ài nán qīn kōng cùi rào。
qiào rán zuò wǒ tiān mǔ xià,
dùi zhī hèn wèi shì shēng zǎo。
yě lù shān mí běn guǎ chóu,
liǎng xīn qì hé kān jué dǎo。
dān tī bǎi zhàng líng qīng dū,
fú dì dòng tiān hé chù wú。
yǔ shēng jǐu kè hú wèi hū,
liáng shā mǐ mù shí mó hú。
shēng jì jū shān yǔ shān bié,
wò yóu rì rì xié cǐ tú。
hé xué shū { chuò sì } qiě yuǎn qù,
chí gān dà zé súi ōu lù。
bù rán sī bào xìn líng ēn,
kāng kǎi yí mén fǎ nǎi zǔ。
wǒ xī shí wú zhēn háo xióng,
ài cái jù shǎo chāng lí gōng。
bǐ yáo wǔ yuè nà zhōng qióng,
kěn yàn chūn bì qīng qīu hóng。
má xié yì dēng tiān zǐ diàn,
xiān gǔ zì dào péng lái gōng。
tā shí què kǒng zhì shēn kūn lǎng dǐng,
húi wàng tiān mǔ yī qì qīng méng méng。
《题侯元经天姥图次胡稚威韵》 作者简介
(1702—1772)浙江仁和人,本姓徐,字椒园,一字畹叔。乾隆初,由监生召试鸿博,授庶吉士,散馆授编修,迁山东道监察御史,疏请免米豆税。官至山东按察使。少从方苞学古文,从查慎行学诗,亦究心经学。有《十三经注疏正字》、《理学渊源》、《隐拙斋集》等。