lì xià hòu jīng xī zhōu jìn shì jì xié xú lv̌ zhū zǐ fàng zhuō guò xiāng xī zhāo yú yóu xī shān qí èr
xiǎo tǐng fú wēng zhú,
sāng yīn yòu yī cūn。
shū zhōng cūi kè fàn,
yōu niǎo yìng sēng mén。
tuò jiě xiān qí xiǎng,
huā fēi shàng jǐu hén。
sān tiáo huáng miè shù,
biàn nǐ zuò yún gēn。
(1775—1832)江苏吴县人,字文起,号小宛。嘉庆十二年举人。后授宁国训导。夏夜苦读,置双脚于瓮以避蚊。通经史,好为骈文而不甚工,长训诂考證,以《两汉书疏證》最为精博。又有《左传补注》、《三国志补注》、《水经注疏證》、《王荆公诗补注》、《幼学堂集》等。