zhào nèi hàn qíu chéng nán fǎng dào tú shī cí bù huò sì nǎi zuò jué jù yǐ xì fù wèi jiě zhī yún qí èr
zhú mù xiāo sēn yìn lv̀ tái,
yōu jīn zì ài běi xuān kāi。
zhǔ rén wú shuō wú hé wèn,
chéng xīng ér lái xīng jǐn húi。
(1174—1243)金藁城人,字从之,号慵夫。章宗永安二年经义进士。调鄜州录事,历著作佐郎、平凉府判官,累官翰林直学士。金亡北归。论诗文主张辞达理顺,反对险怪雕琢。有《慵夫集》、《滹南遗老集》。