"暮春六七人" 诗句出自明代诗人湛若水《已及首夏遂尔寻春与诸同志游胜泉寺时春花已罢遂观源泉怅然啸歌偶而成韵》
yǐ jí shǒu xià sùi ěr xún chūn yǔ zhū tóng zhì yóu shèng quán sì shí chūn huā yǐ bà sùi guān yuán quán chàng rán xiào gē ǒu ér chéng yùn
rén shēng bǎi nián nèi,
jǐn yǒu bǎi húi chūn。
ruò zāo wàn rì jié,
shū hū chéng hūi chén。
gǔ rén ài chūn guāng,
kě yǐ yí xīn shén。
shì chūn wú nèi wài,
tiān dì wèi yī shēn。
hé zāi yù yí zǐ,
mù chūn lìu qī rén。
wǒ yóu zuò chí mù,
bù jiàn chūn huā yán。
dà xià cǎo mù shèng,
shēng yì mí gān kūn。
hé yǐ mí gān kūn,
sì shí běn tóng yuán。
wú yǐ guān yuán quán,
xiào gē rén bù wén。
(1466—1560)广东增城人,字元明,号甘泉。少师事陈献章。弘治十八年进士,授编修。历南京国子监祭酒,南京吏、礼,兵三部尚书。在翰林院时与王守仁同时讲学,主张“随处体认天理”,“知行并进”,反对“知先行后”,与阳明之说有所不同。后筑西樵讲舍讲学,学者称甘泉先生。卒谥文简。著有《心性图说》、《格物通》、《甘泉集》等。