"枯鸢厉颠" 诗句出自明代诗人阮自华《苦寒行(家难甫平,展先府君墓于山之阳而作》
一上一上,再上其难。
陟言呼天,征于嵚岩。
培风阶云,三上及菑。
层互折,如我百罹。
阴崖积寒,未冬霓零。
枯鸢厉颠,饥虎伺人。
禅蠙若鹑,痹骨摧颓。
伐室取子,尔欲焉逃。
怀哉怀哉,忧途孔云。
薄暮苦望,繁心如衿。
高山崱屴,飘风觱发。
皇天听卑,毛竖膺结。
怀哉怀哉,天下可正。
痒痒我心,癙忧列夤。
匪兕匪虎,率彼九垓。
喷沙柲雹,腾霓作霾。
马援私珠,颜回私食。
州论如日,铄金以笔。
捆臂雠牧,鸱革雠胥。
吴赵偕毁,我忧匪私。
人行堤下,水流桥边。
畦畎不改,心愁敖然。
白华满皋,芗兰满潜。
图羹绘鼎,怆惶自怜。
西南何峰,蔽我朱明。
日下于征,摇心于旌。
怀哉怀哉,不可相云。
南箕北斗,然照襟。
重离可作,逝日难睹。
椒兮兰兮,愿言则怒。
砭盲剚腹,大命不图。
上山苦寒,不为裂肤。
kǔ hán xíng ( jiā nán fǔ píng,zhǎn xiān fǔ jūn mù yú shān zhī yáng ér zuò
yī shàng yī shàng,
zài shàng qí nán。
zhì yán hū tiān,
zhēng yú qīn yán。
péi fēng jiē yún,
sān shàng jí zī。
céng hù zhé,
rú wǒ bǎi lí。
yīn yá jī hán,
wèi dōng ní líng。
kū yuān lì diān,
jī hǔ sì rén。
shàn bīn ruò chún,
bì gǔ cūi túi。
fá shì qǔ zǐ,
ěr yù yān táo。
huái zāi huái zāi,
yōu tú kǒng yún。
bó mù kǔ wàng,
fán xīn rú jīn。
gāo shān zé lì,
piāo fēng bì fā。
huáng tiān tīng bēi,
máo shù yīng jié。
huái zāi huái zāi,
tiān xià kě zhèng。
yǎng yǎng wǒ xīn,
shǔ yōu liè yín。
fěi sì fěi hǔ,
lv̀ bǐ jǐu gāi。
pēn shā bì báo,
téng ní zuò mái。
mǎ yuán sī zhū,
yán húi sī shí。
zhōu lùn rú rì,
shuò jīn yǐ bǐ。
kǔn bì chóu mù,
zhī gé chóu xū。
wú zhào xié hǔi,
wǒ yōu fěi sī。
rén xíng dī xià,
shǔi líu qiáo biān。
qí quǎn bù gǎi,
xīn chóu áo rán。
bái huá mǎn gāo,
xiāng lán mǎn qián。
tú gēng hùi dǐng,
chuàng huáng zì lián。
xī nán hé fēng,
bì wǒ zhū míng。
rì xià yú zhēng,
yáo xīn yú jīng。
huái zāi huái zāi,
bù kě xiāng yún。
nán jī běi dǒu,
rán zhào jīn。
zhòng lí kě zuò,
shì rì nán dǔ。
jiāo xī lán xī,
yuàn yán zé nù。
biān máng zì fù,
dà mìng bù tú。
shàng shān kǔ hán,
bù wèi liè fū 。