"殁后尤愧鄙薄夫" 诗句出自清代诗人阮烜辉《分修汉四女唐五女祠纪事》
千古芳流真孝美,北宫之女婴儿子。
后能斯者亦云稀,木兰不再缇萦死。
贝州传是古清阳,逸事闺阁遗口香。
有村名留四女寺,有祠像塑四女装。
昔年过此等荒迹,凄风夜雨落帆席。
重来作宰几秋春,邑中掌故频考覈。
考覈愈纷愈未详,引证失据无主张。
土语啧啧说汉世,史书炳炳数唐芳。
主唐女则冠以来,尚宫学士历可颂。
明明五女祀四之,如何一宪不得共。
主汉群称传氏家,若姊若娣芬齿牙。
种槐插柳事徵实,飞升语转涉浮夸。
入主出奴鲜直义,强作附会徒异议。
何如唐存汉并存,唐存其五汉存四。
一家各还一家真,同是懿美无亏人。
上报二老劬劳力,下全毕世贞孝身。
儿身但为父母有,耻向人间问姑舅。
粉黛脂泽绝钟情,晨昏侍侧常团首。
生前固为纲常扶,殁后尤愧鄙薄夫。
庙祀千年馨百代,蘋蘩采采荐盘盂。
即今河干寒凛冽,祠门风起檐响铁。
意是贞魂划云来,皎皎明月同空洁。
《分修汉四女唐五女祠纪事》 拼音标注
fēn xīu hàn sì nv̌ táng wǔ nv̌ cí jì shì
qiān gǔ fāng líu zhēn xiào měi,
běi gōng zhī nv̌ yīng ér zǐ。
hòu néng sī zhě yì yún xī,
mù lán bù zài tí yíng sǐ。
bèi zhōu chuán shì gǔ qīng yáng,
yì shì gūi gé yí kǒu xiāng。
yǒu cūn míng líu sì nv̌ sì,
yǒu cí xiàng sù sì nv̌ zhuāng。
xī nián guò cǐ děng huāng jī,
qī fēng yè yǔ luò fān xí。
zhòng lái zuò zǎi jī qīu chūn,
yì zhōng zhǎng gù pín kǎo hé。
kǎo hé yù fēn yù wèi xiáng,
yǐn zhèng shī jù wú zhǔ zhāng。
tǔ yǔ zé zé shuō hàn shì,
shǐ shū bǐng bǐng shù táng fāng。
zhǔ táng nv̌ zé guān yǐ lái,
shàng gōng xué shì lì kě sòng。
míng míng wǔ nv̌ sì sì zhī,
rú hé yī xiàn bù dé gòng。
zhǔ hàn qún chēng chuán shì jiā,
ruò zǐ ruò dì fēn chǐ yá。
zhǒng huái chā lǐu shì zhēng shí,
fēi shēng yǔ zhuǎn shè fú kuā。
rù zhǔ chū nú xiān zhí yì,
qiáng zuò fù hùi tú yì yì。
hé rú táng cún hàn bìng cún,
táng cún qí wǔ hàn cún sì。
yī jiā gè huán yī jiā zhēn,
tóng shì yì měi wú yú rén。
shàng bào èr lǎo qú láo lì,
xià quán bì shì zhēn xiào shēn。
ér shēn dàn wèi fù mǔ yǒu,
chǐ xiàng rén jiān wèn gū jìu。
fěn dài zhī zé jué zhōng qíng,
chén hūn shì cè cháng tuán shǒu。
shēng qián gù wèi gāng cháng fú,
mò hòu yóu kùi bǐ bó fū。
miào sì qiān nián xīn bǎi dài,
pín fán cǎi cǎi jiàn pán yú。
jí jīn hé gān hán lǐn liè,
cí mén fēng qǐ yán xiǎng tiě。
yì shì zhēn hún huá yún lái,
jiǎo jiǎo míng yuè tóng kōng jié。