"莫叹簿书官禄微" 诗句出自宋代诗人饶节《韩升之主簿惠示襄阳杂咏诗淳深高古吟讽不置辄用最后书怀赠彦履韵以释其意》
hán shēng zhī zhǔ bù hùi shì xiāng yáng zá yǒng shī chún shēn gāo gǔ yín fēng bù zhì zhé yòng zùi hòu shū huái zèng yàn lv̌ yùn yǐ shì qí yì
guā mó xí qì rú xǐ jué,
wéi yú hǎo gǔ qíng wèi bó。
xiàng lái shī zhóu rù sōng mén,
biàn dùi tú mén xiān dà jiáo。
wú chái shì yè rú shí tián,
bǐ mò mó rén fáng yè mián。
rú gōng wàn juàn yīn bù tǔ,
shǐ zhě páng wǔ shúi jiàn lián。
fāng jīn shén wǔ tuò jiāng tǔ,
chāo zhuó xián cái gù qí suǒ。
mò tàn bù shū guān lù wēi,
huáng zhōng dà lv̌ shēng yī shǔ。
饶节(1065~1129),宋代诗僧。字德操,一字次守,自号倚松道人、倚松老人,出家后法名如壁。江西临川人,江西诗派重要诗人。就学于吕希哲,与谢逸、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。其诗淳真朴实,华而不绮,陆游称其为当时诗僧第一。