"香象随僧久" 诗句出自唐代诗人皇甫冉《奉和独孤中丞游法华寺》
《奉和独孤中丞游法华寺》 拼音标注
fèng hé dú gū zhōng chéng yóu fǎ huá sì
xiè jūn lín jùn fǔ,
yuè guó jìu shān chuān。
fǎng dào sān qiān jiè,
dāng rén wǔ bǎi nián。
yán kōng zōu yù xiǎng,
shù mì pèi jīng lián。
gé yǐng líng kōng bì,
sōng shēng zhù luàn quán。
kāi mén dé chū dì,
fú jiàn jiē zhū tiān。
xiàng bèi chūn guāng mǎn,
lóu tái gǔ zhì quán。
qún fēng zhēng cǎi cùi,
bǎi gǔ hùi fēng yān。
xiāng xiàng súi sēng jǐu,
xiáng wū bào kè xiān。
qīng xīn chéng xiá rì,
jī shǒu mù liáng yuán。
fǎ zhèng wú shēng jié,
shī chéng dà yǎ piān。
cāng shēng wàng yǐ jǐu,
húi jià dú yī rán。
《奉和独孤中丞游法华寺》 作者简介
皇甫冉,字茂政。约唐玄宗开元五年(公元717年)出生,卒于唐代宗大历五年(公元770年),润州(今镇江)丹阳人,著名诗人。先世居甘肃泾州。天宝十五年进士。曾官无锡尉,大历初入河南节度使王缙幕,终左拾遗、右补阙。其诗清新飘逸,多飘泊之感。