"海中三山失颜色" 诗句出自元代诗人钱惟善《至元六年庚辰十又二月庚辰朔己亥大雨雪戊申复雨雪至七年辛巳正月朔旦己酉雨雪大作癸丑甲寅复大雪因赋诗以记》
zhì yuán lìu nián gēng chén shí yòu èr yuè gēng chén shuò jǐ hài dà yǔ xuě wù shēn fù yǔ xuě zhì qī nián xīn sì zhèng yuè shuò dàn jǐ yǒu yǔ xuě dà zuò gǔi chǒu jiǎ yín fù dà xuě yīn fù shī yǐ jì
chéng guō xuě shēn sān sì chǐ,
qióng gǔ dà chuān nà kě liàng。
hǔ láng píng wēi sì tān nvè,
què niǎo dòng sǐ hé āi shāng。
hǎi zhōng sān shān shī yán sè,
yáo shí shí rì wú jīng guāng。
méi huā xiāng kàn yè wàng mèi,
mén wài bù zhī húi yě háng。
钱塘人,字思复,号曲江居士。顺帝至正元年,省试《罗刹江赋》,时锁院三千人,独惟善据枚乘《七发》,辨钱塘江为曲江,由是得名。官副提举。张士诚据吴,弃官。既殁,与杨维桢、陆居仁同葬干山,人称三高士墓。有《江月松风集》。