"并催花落恨难平" 诗句出自清代诗人钱陆灿《二月三日杨芝田招同易农饮,和易农二首 其二》
èr yuè sān rì yáng zhī tián zhāo tóng yì nóng yǐn,hé yì nóng èr shǒu qí èr
cán méi yāo shǎng chèn xīn qíng,
bǎi fá shēn bēi shī bù chéng。
jīn gǔ xíng chú jīn rì shì,
xuán tíng zài jǐu gǔ rén qíng。
qīng shān lái wǎng táo qián xiàn,
fāng cǎo róng kū jì zǐ chéng。
yè yǔ dǎn dǎn hé shù gǔ,
bìng cūi huā luò hèn nán píng。
(1612—1698)江南常熟人,字尔韬,号湘灵,又号圆沙。钱谦益族子。顺治十四年举人。以奏销案黜革。好藏书,教授常州、扬州、金陵间,从游甚众,以一穷老书生为东南文坛领袖。晚年居溪山北麓,老屋三间,临街诵读,声如金石。有《调运斋诗文随刻》。又从钱谦益《列朝诗集》辑出《小传》别行,并有所是正。