"疏香拂拂吹面来" 诗句出自清代诗人钱杜《滇中黑龙潭有古梅两株唐时物也未谷为设阑楯索余图永之于石》
diān zhōng hēi lóng tán yǒu gǔ méi liǎng zhū táng shí wù yě wèi gǔ wèi shè lán shǔn suǒ yú tú yǒng zhī yú shí
shū xiāng fú fú chūi miàn lái,
hēi lóng tán shàng méi huā kāi。
zǐ yún chūi yǐng luò bō dǐ,
bì líu lí jìn hóng méi gūi。
xún shān guàn qí kuǎn duàn mǎ,
kòu mén bù xǔ xī tóng cūi。
dào rén yī kè shān yuàn jìng,
fēng lú chá fèi xuān yīn léi。
lǎo gān pán kōng jiàn xū fā,
cāng lín wò dì qī méi tái。
zhí lóng yī shùi bù fù xǐng,
tiě dí chūi pò yún qiān dūi。
shúi rén shǒu xié rù líng jìng,
chuán wén tiān bǎo dāng shí zāi。
qiān nián jié huǒ shāo bù sǐ,
zhī lí yùn jié dān shā tāi。
rén shēng ān dé rú rǔ shòu,
gǔ fó hán xiào tiān gōng cāi。
lǎo fū shí rì miàn qīng bì,
fàng bǐ zì xǐ wú xiān āi。
shān kōng yǎo míng tiān lài jué,
zhī dǐ zhǐ yǒu shān qín péi。
xī yáng dǎo shè diàn jiǎo chì,
huā guāng rén yǐng xiāng pái huái。
hè shēng sòng kè rù chéng qù,
yī shàng rǎn dé zhū xiá húi。
钱杜(1764—1845),程序伯文集作(1763—1844)。初名榆,字叔枚,更名杜,字叔美,号松壶小隐,亦号松壶,亦称壶公,号居士,钱塘(今浙江杭州)人,钱树弟。出身仕宦,嘉庆五年(1800)进士,官主事。性闲旷洒脱拔俗,好游,一生遍历云南、四川、湖北、河南、河北、山西等地。嘉庆九年(1804)曾客居嘉定(今属上海),道光二十二年(1842)英军攻略浙江,避地扬州,遂卒于客乡。