“南来耳髯名”这段文字出自哪里?

上一句:争言梨园伎

“南来耳髯名”出自清代诗人钱澄之的诗句: 《髯绝篇。听司空耿伯良叙述,诗以纪之》

下一句:髯起顿足唱

"南来耳髯名" 诗句出自清代诗人钱澄之《髯绝篇。听司空耿伯良叙述,诗以纪之》

髯昔东奔婺本恃同官情
婺州方举义朱公建戎旌
要髯共整旅遂抗同官衡
同官为隐忍义军为不平
护之还江上因入方帅营
马相久在幕后至权稍轻
计邀方帅欢二竖还相争
郁郁怀异志遣谍潜归诚
是时越守固降表达燕京
阴以国情输还令虏增兵
六月虏渡江长跪江头迎
贝勒久始信涿州书乃呈
叩头感且泣誓死报圣清
招降方与马踊跃随长征
自请五十骑先克金华城
跃马到城下长啸颩胡缨
昔闻朱公计城西角易倾
此来直攻瑕炮火蹋天轰
须臾城西陷戮及怀中婴!
耿君亦被系
望髯气正英
贝勒酬髯官悬称内院荣
次第度闽峤所过无草茎
群酋罕肉食髯至必大烹
相顾笑且骇每夜盘飧盈
作歌劝酋酒群酋饮必酲
争言梨园伎南来耳髯名
髯起顿足唱髣髴昔家伶
有酋求学诗唱和到五更
晨起历诸帐每谈必纵横
一朝面目肿群酋人人惊
托耿往语髯且缓闽中程
髯老而过劳即防疾病撄
髯闻大忧疑疑有阻其行
『酬官谅不欺,此意胡然萌?
我年甫六十,有如铁铮铮
实无秋毫疾,愿君为我明』!
耿君还复命,群酋指胸盟
急邀并马走仙霞岭峥嵘
群酋皆按辔惟髯弃马行
健步奔犊捷矍铄聊自鸣
上岭复下岭顾笑群儿狞
急踞磐石坐呼之目已瞪
马棰掣其辫气绝不复生!
群酋齐下马
环哭为失声
亟命索火炬荼毗藏诸罂
家僮搏显泣请还附先茔
方、马随入关尸首委长鲸
惟髯有遭遇,所志惜不成!
耿君新返正,列为行在卿
始末亲所见记以待史评

rán jué piān。tīng sī kōng gěng bó liáng xù shù,shī yǐ jì zhī
rán xī dōng bēn wù,
běn shì tóng guān qíng。
wù zhōu fāng jǔ yì,
zhū gōng jiàn róng jīng。
yào rán gòng zhěng lv̌,
sùi kàng tóng guān héng。
tóng guān wèi yǐn rěn,
yì jūn wèi bù píng。
hù zhī huán jiāng shàng,
yīn rù fāng shuài yíng。
mǎ xiāng jǐu zài mù,
hòu zhì quán shāo qīng。
jì yāo fāng shuài huān,
èr shù huán xiāng zhēng。
yù yù huái yì zhì,
qiǎn dié qián gūi chéng。
shì shí yuè shǒu gù,
jiàng biǎo dá yàn jīng。
yīn yǐ guó qíng shū,
huán lìng lǔ zēng bīng。
lìu yuè lǔ dù jiāng,
cháng gùi jiāng tóu yíng。
bèi lè jǐu shǐ xìn,
zhuō zhōu shū nǎi chéng。
kòu tóu gǎn qiě qì,
shì sǐ bào shèng qīng。
zhāo jiàng fāng yǔ mǎ,
yǒng yuè súi cháng zhēng。
zì qǐng wǔ shí qí,
xiān kè jīn huá chéng。
yuè mǎ dào chéng xià,
cháng xiào biāo hú yīng。
xī wén zhū gōng jì,
chéng xī jiǎo yì qīng。
cǐ lái zhí gōng xiá,
pào huǒ tà tiān hōng。
xū yú chéng xī xiàn,
lù jí huái zhōng yīng !
gěng jūn yì bèi xì,
wàng rán qì zhèng yīng。
bèi lè chóu rán guān,
xuán chēng nèi yuàn róng。
cì dì dù mǐn jiào,
suǒ guò wú cǎo jīng。
qún qíu hǎn ròu shí,
rán zhì bì dà pēng。
xiāng gù xiào qiě hài,
měi yè pán sūn yíng。
zuò gē quàn qíu jǐu,
qún qíu yǐn bì chéng。
zhēng yán lí yuán jì,
nán lái ěr rán míng。
rán qǐ dùn zú chàng,
fǎng fú xī jiā líng。
yǒu qíu qíu xué shī,
chàng hé dào wǔ gèng。
chén qǐ lì zhū zhàng,
měi tán bì zòng héng。
yī zhāo miàn mù zhǒng,
qún qíu rén rén liáng。
tuō gěng wǎng yǔ rán,
qiě huǎn mǐn zhōng chéng。
rán lǎo ér guò láo,
jí fáng jí bìng yīng。
rán wén dà yōu yí,
yí yǒu zǔ qí xíng。
『 chóu guān liàng bù qī,
cǐ yì hú rán méng ?
wǒ nián fǔ lìu shí,
yǒu rú tiě zhēng zhēng。
shí wú qīu háo jí,
yuàn jūn wèi wǒ míng 』 !
gěng jūn huán fù mìng,
qún qíu zhǐ xiōng méng。
jí yāo bìng mǎ zǒu,
xiān xiá líng zhēng róng。
qún qíu jiē àn pèi,
wéi rán qì mǎ xíng。
jiàn bù bēn dú jié,
jué shuò liáo zì míng。
shàng líng fù xià líng,
gù xiào qún ér níng。
jí jù pán shí zuò,
hū zhī mù yǐ dèng。
mǎ chúi chè qí biàn,
qì jué bù fù shēng !
qún qíu qí xià mǎ,
huán kū wèi shī shēng。
jí mìng suǒ huǒ jù,
tú pí cáng zhū yīng。
jiā tóng bó xiǎn qì,
qǐng huán fù xiān yíng。
fāng 、 mǎ súi rù guān,
shī shǒu wěi cháng jīng。
wéi rán yǒu zāo yù,
suǒ zhì xī bù chéng !
gěng jūn xīn fǎn zhèng,
liè wèi xíng zài qīng。
shǐ mò qīn suǒ jiàn,
jì yǐ dài shǐ píng。

钱澄之

钱澄之(1612~1693),初名秉镫,字饮光,一字幼光,晚号田间老人、西顽道人。汉族,安徽省桐城县(今枞阳县)人。明末爱国志士、文学家。作为皖江文化的重要诗人,与同期的顾炎武、吴嘉纪并称江南三大遗民诗人,诗歌创作上取得了杰出成就。 著有《田间集》、《田间诗集》、《田间文集》、《藏山阁集》等。钱澄之学识渊博,文笔雄健,质朴宏肆,不事雕琢。他勇弃俗学,专治古文,文章精洁、典雅,对后来“桐城派”的形成有一定影响。钱澄之对数学、地理、训诂、义理亦有研究。

Processed in 0.149839 Second , 221 querys.