“轩于洞庭张广乐”这段文字出自哪里?

上一句:黄钟之管含初阳

“轩于洞庭张广乐”出自清代诗人齐召南的诗句: 《松吹书堂歌为杭堇浦赋》

下一句:牙来海上愁混茫

"轩于洞庭张广乐" 诗句出自清代诗人齐召南《松吹书堂歌为杭堇浦赋》

大松拔地千丈强怪松偃蹇如人长
老松根干半化石乔松鬐鬣蛟龙翔
稚松尚是百年物千株万株环草堂
黛云影翻白日黑朱夏气转清秋凉
刁刁调调天风作一片灵籁腾空苍
昆仑鸾应嶰谷凤凌虚流响非笙簧
沨容节奏本噫气元和鼓荡成文章
太古之雷无霹雳黄钟之管含初阳
轩于洞庭张广乐牙来海上愁混茫
风琴恍忽变清操总合《大雅》殊淫伤
草堂主人天下士撑胸拄腹经与史
礌砢共笑和长舆爽健端如李元礼
眼中那有桃李颜门前洗尽筝琶耳
日就松阴闲徙倚读破万卷读未已
砍节然膏五夜过取枝作筹千遍记
著述自足豪古今况占西湖好山水
每听谡谡独欣然客来惊问何为尔
兴公贞白性所喜得意忘言堪举似
三四年来幽兴隔长安僦屋嚣近市
徒寄梦寤游故园梦回又逐鸡鸣起
八砖影候花厅趋万壑声閒图画里
手持素纸索我歌为我研墨拂尘几
我披图画几徘徊我家老屋傍琼台
碧海霞映赤城晓芙蓉花插青天开
国清十里锁烟雾石梁三树凌崔嵬
此皆自昔纪仙佛汉柏唐槐行辈推
鳞甲之而森搏攫羽毛整顿舞毰毸
毕宏张璪画不到色兼紫翠凝锦苔
饱闻《咸濩》廿余载对此还作家山猜
家山潇洒无点埃日日车马胡为哉
蟹眼铛熟茗一杯君思武林我天台

sōng chūi shū táng gē wèi háng jǐn pǔ fù
dà sōng bá dì qiān zhàng qiáng,
guài sōng yǎn jiǎn rú rén cháng。
lǎo sōng gēn gān bàn huà shí,
qiáo sōng qí liè jiāo lóng xiáng。
zhì sōng shàng shì bǎi nián wù,
qiān zhū wàn zhū huán cǎo táng。
dài yún yǐng fān bái rì hēi,
zhū xià qì zhuǎn qīng qīu liáng。
diāo diāo diào diào tiān fēng zuò,
yī piàn líng lài téng kōng cāng。
kūn lún luán yìng xiè gǔ fèng,
líng xū líu xiǎng fēi shēng huáng。
féng róng jié zòu běn yī qì,
yuán hé gǔ dàng chéng wén zhāng。
tài gǔ zhī léi wú pī lì,
huáng zhōng zhī guǎn hán chū yáng。
xuān yú dòng tíng zhāng guǎng lè,
yá lái hǎi shàng chóu hùn máng。
fēng qín huǎng hū biàn qīng cāo,
zǒng hé 《 dà yǎ 》 shū yín shāng。
cǎo táng zhǔ rén tiān xià shì,
chēng xiōng zhǔ fù jīng yǔ shǐ。
lèi luǒ gòng xiào hé cháng yú,
shuǎng jiàn duān rú lǐ yuán lǐ。
yǎn zhōng nà yǒu táo lǐ yán,
mén qián xǐ jǐn zhēng pá ěr。
rì jìu sōng yīn xián xǐ yǐ,
dú pò wàn juàn dú wèi yǐ。
kǎn jié rán gāo wǔ yè guò,
qǔ zhī zuò chóu qiān biàn jì。
zhù shù zì zú háo gǔ jīn,
kuàng zhān xī hú hǎo shān shǔi。
měi tīng sù sù dú xīn rán,
kè lái liáng wèn hé wèi ěr。
xīng gōng zhēn bái xìng suǒ xǐ,
dé yì wàng yán kān jǔ sì。
sān sì nián lái yōu xīng gé,
cháng ān jìu wū xiāo jìn shì。
tú jì mèng wù yóu gù yuán,
mèng húi yòu zhú jī míng qǐ。
bā zhuān yǐng hòu huā tīng qū,
wàn hè shēng xián tú huà lǐ。
shǒu chí sù zhǐ suǒ wǒ gē,
wèi wǒ yán mò fú chén jī。
wǒ pī tú huà jī pái huái,
wǒ jiā lǎo wū bàng qióng tái。
bì hǎi xiá yìng chì chéng xiǎo,
fú róng huā chā qīng tiān kāi。
guó qīng shí lǐ suǒ yān wù,
shí liáng sān shù líng cūi wéi。
cǐ jiē zì xī jì xiān fó,
hàn bǎi táng huái xíng bèi tūi。
lín jiǎ zhī ér sēn bó jué,
yǔ máo zhěng dùn wǔ péi sūi。
bì hóng zhāng zǎo huà bù dào,
sè jiān zǐ cùi níng jǐn tái。
bǎo wén 《 xián huò 》 niàn yú zài,
dùi cǐ huán zuò jiā shān cāi。
jiā shān xiāo sǎ wú diǎn āi,
rì rì chē mǎ hú wèi zāi。
xiè yǎn dāng shú míng yī bēi,
jūn sī wǔ lín wǒ tiān tái。

齐召南

(1703—1768)浙江天台人,字次风,号琼台、息园。雍正七年副贡,乾隆元年,举博学鸿词,授检讨。与修《续文献通考》、《大清一统志》等书,累擢至礼部侍郎。旋以坠马伤病乞归。后以族人齐周华事株连被捕,夺职放归而卒。生平学术根底经史,尤精于史学,尝谓郦道元《水经注》明于西北而暗于东南,因撰《水道提纲》,另有《历代帝王年表》、《史汉功臣侯第考》、《后汉公卿表》、《宝纶堂文钞》、《赐砚堂诗》等。

Processed in 0.137779 Second , 201 querys.