"连冈起伏如惊蚖" 诗句出自清代诗人祁寯藻《游兰州制府后园遂登城北望河楼感旧述怀》
腊日无风天气暄,主人留我游灌园。
入门一曲开东轩,回廊夹道交篱藩。
木叶既落枝柯繁,避人鸟雀争腾骞。
小亭低槛手可援,连冈起伏如惊蚖。
老圃界画泉潺湲,倚阑聊息腰脚烦。
回眺似有双朱轓,乘之可陟城北垣。
拂云楼高云乱翻,黄河直接昆仑源。
冰桥践雪车马喧,下有千丈波涛掀。
西来天马通大宛,陇树东指咸阳原。
主人危坐客有言,此邦锁钥天西门。
葱岭两道兵四屯,万里一线达帝阍。
控驭中外节钺尊,野番回鹘毡裘温。
饥鹰侧目豺虎蹲,边将日醉蒲桃樽。
守非其人寇即婚,汉唐得失不敢论。
羁縻之义古所敦,剪其支蔓固本根。
南望龙尾余烟墩。
文成祠庙岿然存,天阴似闻铁骑奔。
忆昔作客来西垠,开元相国仍有孙。
为我扫径加盘飧,此园朴索真山村。
两载日涉穷晨昏,碑字钩勒手留痕。
池水自清河水浑,往事欲说声先吞。
年少气猛过孟贲,岂料齿豁头发髡。
人事变化鹏与鲲,旧游重历皆君恩。
论交四海如弟昆,吾舌岂为主人扪。
归来冻月侧金盆,他日更约看朝暾。
《游兰州制府后园遂登城北望河楼感旧述怀》 拼音标注
yóu lán zhōu zhì fǔ hòu yuán sùi dēng chéng běi wàng hé lóu gǎn jìu shù huái
là rì wú fēng tiān qì xuān,
zhǔ rén líu wǒ yóu guàn yuán。
rù mén yī qū kāi dōng xuān,
húi láng jiā dào jiāo lí fán。
mù yè jì luò zhī kē fán,
bì rén niǎo què zhēng téng qiān。
xiǎo tíng dī jiàn shǒu kě yuán,
lián gāng qǐ fú rú liáng yuán。
lǎo pǔ jiè huà quán chán yuán,
yǐ lán liáo xī yāo jiǎo fán。
húi tiào sì yǒu shuāng zhū fān,
chéng zhī kě zhì chéng běi yuán。
fú yún lóu gāo yún luàn fān,
huáng hé zhí jiē kūn lún yuán。
bīng qiáo jiàn xuě chē mǎ xuān,
xià yǒu qiān zhàng bō tāo xiān。
xī lái tiān mǎ tōng dà wǎn,
lǒng shù dōng zhǐ xián yáng yuán。
zhǔ rén wēi zuò kè yǒu yán,
cǐ bāng suǒ yào tiān xī mén。
cōng líng liǎng dào bīng sì tún,
wàn lǐ yī xiàn dá dì hūn。
kòng yù zhōng wài jié yuè zūn,
yě fān húi gú zhān qíu wēn。
jī yīng cè mù chái hǔ dūn,
biān jiāng rì zùi pú táo zūn。
shǒu fēi qí rén kòu jí hūn,
hàn táng dé shī bù gǎn lùn。
jī mí zhī yì gǔ suǒ dūn,
jiǎn qí zhī màn gù běn gēn。
nán wàng lóng wěi yú yān dūn。
wén chéng cí miào kūi rán cún,
tiān yīn sì wén tiě qí bēn。
yì xī zuò kè lái xī yín,
kāi yuán xiāng guó réng yǒu sūn。
wèi wǒ sǎo jìng jiā pán sūn,
cǐ yuán pò suǒ zhēn shān cūn。
liǎng zài rì shè qióng chén hūn,
bēi zì gōu lè shǒu líu hén。
chí shǔi zì qīng hé shǔi hún,
wǎng shì yù shuō shēng xiān tūn。
nián shǎo qì měng guò mèng bì,
qǐ liào chǐ huō tóu fā kūn。
rén shì biàn huà péng yǔ kūn,
jìu yóu zhòng lì jiē jūn ēn。
lùn jiāo sì hǎi rú dì kūn,
wú shé qǐ wèi zhǔ rén mén。
gūi lái dòng yuè cè jīn pén,
tā rì gèng yuē kàn zhāo tūn。
《游兰州制府后园遂登城北望河楼感旧述怀》 作者简介
(1793—1866)山西寿阳人,字叔颖,一字淳甫,号春圃,晚号观斋。嘉庆十九年进士,官至大学士衔礼部尚书。道光十九年,曾奉朝命视察福建海防及禁烟事。生平提倡朴学,延纳寒素,士林归之。诗古文词均卓然成家。卒谥文端。有《马首农言》、《勤学斋笔记》。