"昔时白屋擅英声" 诗句出自清代诗人祁寯藻《蒋砺堂相国以十岁童试卷签装册属题 其一》
jiǎng lì táng xiāng guó yǐ shí sùi tóng shì juàn qiān zhuāng cè shǔ tí qí yī
xī shí bái wū shàn yīng shēng,
jīn rì huáng fēi zàn tài píng。
jīn sì cháng yuán zhēn zǎi xiāng,
nián rú yǐng shì yǐ zhū shēng。
hóng cí yī juàn líu chéng shì,
bì luò sān shān jì xìng míng。
duō shǎo gū hán yī guǎng shà,
fēng yán húi shǒu qì zhēng róng。
(1793—1866)山西寿阳人,字叔颖,一字淳甫,号春圃,晚号观斋。嘉庆十九年进士,官至大学士衔礼部尚书。道光十九年,曾奉朝命视察福建海防及禁烟事。生平提倡朴学,延纳寒素,士林归之。诗古文词均卓然成家。卒谥文端。有《马首农言》、《勤学斋笔记》。