"竟天上、人间了隔" 诗句出自清代诗人龚自珍《霓裳中序第一 霓裳羽衣之曲今不传,戏补之》
ní cháng zhōng xù dì yī ní cháng yǔ yī zhī qū jīn bù chuán,xì bǔ zhī
dāng yán wèn gǔ yuè。
shúi xiàng qí jiān qǐ gōng què。
fēng mǎ yún chē lì lì。
jiàn gùi bǎo 、 zhà yíng jiāo rú xuě。
yáo kōng wén shuō。
shuō yè lái 、 tiān mèi liáng jué。
liáng hóng qǐ,
sù yī èr bā,
wǔ bà lǎo chán qì。
piāo hū。
cháng fēng chūi jí。
jìng tiān shàng 、 rén jiān le gé。
xiān shēng yī bàn jì dé。
hàn wǔ qín huáng,
yǒu lù nán mì。
kāi yuán qìng jiā jié。
suàn hé lè 、 tú zhōng yìng shì。
zūn qián zhù,
qiān qīu wàn sùi,
bù xū yǒu lí bié。
龚自珍(1792年8月22日~1841年9月26日)清代思想家、文学家及改良主义的先驱者。27岁中举人,38岁中进士。曾任内阁中书、宗人府主事和礼部主事等官职。主张革除弊政,抵制外国侵略,曾全力支持林则徐禁除鸦片。48岁辞官南归,次年暴卒于江苏丹阳云阳书院。他的诗文主张“更法”、“改图”,揭露清统治者的腐朽,洋溢着爱国热情,被柳亚子誉为“三百年来第一流”。著有《定庵文集》,留存文章300余篇,诗词近800首,今人辑为《龚自珍全集》。著名诗作《己亥杂诗》共315首。