"乐极自成哀" 诗句出自宋代诗人彭汝砺《次正夫登沛中歌风台》
《次正夫登沛中歌风台》 拼音标注
cì zhèng fū dēng pèi zhōng gē fēng tái
yì yì sì shàng chéng,
lóng lóng pèi zhōng tái。
dēng tái bù jiàn rén,
qí jiàn shān cūi wéi。
gāo zǔ tāng wǔ zī,
shén míng tiān suǒ kāi。
qián lóng yǐ fēi yuè,
chéng mǎ níng zhān húi。
dǎo gē yǔ tiān xuán,
wàn guó jù zǐ lái。
xī chǔ yì fēng sì,
dōng qí dàng xiān āi。
rèn shǐ sūi gù rén,
xiāo cáo yì xián zāi。
gōng chéng sī měng shì,
lè jí zì chéng āi。
rú hé gǔ zhī rén,
yì dé nǎi suǒ huái。
《次正夫登沛中歌风台》 作者简介
彭汝砺,字器资,祖籍江西袁州区,饶州鄱阳(今江西鄱阳滨田村)人,生于宋仁宗康定二年(1041),卒于宋哲宗绍圣二年(1095)。宋英宗治平二年(1065)乙巳科状元。彭汝砺读书为文,志于大者;言行取舍,必合于义;与人交往,必尽试敬;而为文命词典雅,有古人之风范。著有《易义》、《诗义》、《鄱阳集》等。彭汝砺去世后被安葬在江西省鄱阳县双港镇,其后裔以鄱阳滨田,双港为中心,散居全国各省市等地。