“佳人解咏梅”这段文字出自哪里?

上一句:童子能骑竹

“佳人解咏梅”出自唐代诗人裴度的诗句: 《度自到洛中与乐天为文酒之会时时构咏乐不可…因为联句》

下一句:——刘禹锡 洛中三可矣

"佳人解咏梅" 诗句出自唐代诗人裴度《度自到洛中与乐天为文酒之会时时构咏乐不可…因为联句》

成周文酒会吾友胜邹枚
唯忆刘夫子而今又到来
——裴度 欲迎先倒屣,亦坐便倾杯
饮许伯伦右诗推公干才
——白居易 久曾聆郢唱,重喜上燕台
昼话墙阴转宵欢斗柄回
——刘禹锡 新声还共听,故态复相咍
遇物皆先赏从花半未开
——裴度 起时乌帽侧,散处玉山颓
墨客喧东阁文星犯上台
——白居易 咏吟君称首,疏放我为魁
忆戴何劳访留髡不用猜
——裴度 奉觞承麹糵,落笔捧琼瑰
醉弁无妨侧词锋不可摧
——白居易 水轩看翡翠,石径践莓苔
童子能骑竹佳人解咏梅
——刘禹锡 洛中三可矣,邺下七悠哉
自向风光急不须弦管催
——裴度 乐观鱼踊跃,闲爱鹤裴回
烟柳青凝黛波萍绿拨醅
——白居易 春榆初改火,律管又飞灰
红药多迟发碧松宜乱栽
——刘禹锡 马嘶驼陌上,鹢泛凤城隈
色色时堪惜些些病莫推
——裴度 涸流寻轧轧,馀刃转恢恢
从此知心伏无因敢自媒
——刘禹锡 室随亲客入,席许旧寮陪
逸兴嵇将阮交情陈与雷
——白居易 洪炉思哲匠,大厦要群材
他日登龙路应知免曝鳃
——刘禹锡

dù zì dào luò zhōng yǔ lè tiān wèi wén jǐu zhī hùi shí shí gōu yǒng lè bù kě … yīn wèi lián jù
chéng zhōu wén jǐu hùi,
wú yǒu shèng zōu méi。
wéi yì líu fū zǐ,
ér jīn yòu dào lái。
— — péi dù yù yíng xiān dǎo xǐ,
yì zuò biàn qīng bēi。
yǐn xǔ bó lún yòu,
shī tūi gōng gān cái。
— — bái jū yì jǐu céng líng yǐng chàng,
zhòng xǐ shàng yàn tái。
zhòu huà qiáng yīn zhuǎn,
xiāo huān dǒu bǐng húi。
— — líu yǔ xí xīn shēng huán gòng tīng,
gù tài fù xiāng hāi。
yù wù jiē xiān shǎng,
cóng huā bàn wèi kāi。
— — péi dù qǐ shí wū mào cè,
sàn chù yù shān túi。
mò kè xuān dōng gé,
wén xīng fàn shàng tái。
— — bái jū yì yǒng yín jūn chēng shǒu,
shū fàng wǒ wèi kúi。
yì dài hé láo fǎng,
líu kūn bù yòng cāi。
— — péi dù fèng shāng chéng qú niè,
luò bǐ pěng qióng gūi。
zùi biàn wú fáng cè,
cí fēng bù kě cūi。
— — bái jū yì shǔi xuān kàn fěi cùi,
shí jìng jiàn méi tái。
tóng zǐ néng qí zhú,
jiā rén jiě yǒng méi。
— — líu yǔ xí luò zhōng sān kě yǐ,
yè xià qī yōu zāi。
zì xiàng fēng guāng jí,
bù xū xián guǎn cūi。
— — péi dù lè guān yú yǒng yuè,
xián ài hè péi húi。
yān lǐu qīng níng dài,
bō píng lv̀ bō pēi。
— — bái jū yì chūn yú chū gǎi huǒ,
lv̀ guǎn yòu fēi hūi。
hóng yào duō chí fā,
bì sōng yí luàn zāi。
— — líu yǔ xí mǎ sī tuó mò shàng,
nì fàn fèng chéng wēi。
sè sè shí kān xī,
xiē xiē bìng mò tūi。
— — péi dù hé líu xún yà yà,
yú rèn zhuǎn hūi hūi。
cóng cǐ zhī xīn fú,
wú yīn gǎn zì méi。
— — líu yǔ xí shì súi qīn kè rù,
xí xǔ jìu liáo péi。
yì xīng jī jiāng ruǎn,
jiāo qíng chén yǔ léi。
— — bái jū yì hóng lú sī zhé jiàng,
dà shà yào qún cái。
tā rì dēng lóng lù,
yìng zhī miǎn pù sāi。
— — líu yǔ xí

裴度

  晋国文忠公裴度(765年-839年4月21日),字中立,汉族,河东闻喜(今山西闻喜东北)人。唐代中期杰出的政治家、文学家。裴度出身河东裴氏的东眷裴氏,为德宗贞元五年(789年)进士。宪宗时累迁司封员外郎、中书舍人、御史中丞,支持宪宗削藩。裴度在文学上主张“不诡其词而词自丽,不异其理而理自新”,反对古文写作上追求奇诡。他对文士多所提掖,时人莫不敬重。晚年留守东都时,与白居易、刘禹锡等借吟诗、饮酒、弹琴、书法以自娱自乐,为洛阳文事活动的中心人物。有文集二卷,《全唐文》及《全唐诗》等录其诗文。

Processed in 0.122834 Second , 221 querys.