"后来豪杰" 诗句出自元代诗人白朴《满江红 题吕仙祠飞吟亭壁,用冯经历韵。》
mǎn jiāng hóng tí lv̌ xiān cí fēi yín tíng bì,yòng féng jīng lì yùn 。
yún wài gū tíng,
kōng chàng wàng 、 yān xiá xiān kè。
huán shì wèn 、 fēi yín shī jù,
wèi shúi líu bié。
sān rù yuè yáng rén bù shì,
fú shēng rǎo rǎo cāng yíng xiě。
dào lǎo jīng 、 zhī xiàng shù yīn zhōng,
céng lái xiē。
sōng xī zài,
qíu zhī jié。
pí līu yǔ,
gēn pán yuè。
hèn huán dān bù dào,
hòu lái háo jié。
chén shì qiān nián fān jiǎ zǐ,
qīu kōng yī jiàn héng shuāng xuě。
dài tā shí 、 xié jǐu chì chéng yóu,
xiāng féng shuō 。
白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。