"正日暮天寒、明装淡抹" 诗句出自元代诗人白朴《木兰花慢 覃怀北赏梅,同参政西庵杨丈,和》
mù lán huā màn tán huái běi shǎng méi,tóng cān zhèng xī ān yáng zhàng,hé
jì luō fú xiān zǐ,
yǎn wēi bù 、 guò shān cūn。
zhèng rì mù tiān hán 、 míng zhuāng dàn mǒ,
lái bàn qīng zūn。
xíng yún àn rán fēi qù,
chàng cān héng yuè luò mèng wú hén。
cùi yǔ cáo cáo shù miǎo,
yù diàn yǐn yǐn qiáng gēn。
shān yáng yī qì biàn dōng wēn。
zhēn shí bù xū lùn。
mǎn zhú wài yōu xiāng,
shǔi biān shū yǐng,
zhí chè sū mén。
fǎng fó dùi huā zhōng rì,
bàn lín lí 、 jīn xìu zùi hūn hūn。
zhé dé yī zhī zài shǒu,
tiān yá jī dù xiāo hún 。
白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。