dá yáo fù zhuāng xiè 《 sòng pān jūn zhī ān hūi zuò zǎi 》 shī qí èr
nán gōng huà zhú chūn rú mèng,
běi dào qí tíng lèi mǎn jīn。
jiāng hǎi fēng cháo qiān wàn lǐ,
dū lái cǐ dì zuò lí shēng。
潘德舆(1785~1839)清代诗文家、文学评论家。字彦辅,号四农,别号艮庭居士、三录居士、念重学人、念石人,江苏山阳(今淮安)人。性至孝,屡困州举。道光八年,年四十余,始举乡榜第一。大挑以知县分安徽,未到官卒。诗文精深,为嘉、道间一作手。有《养一斋集》。弟子以鲁一同最著名。