"归傲泉石间壁梭" 诗句出自宋代诗人牟子才《淳祐七年丁未十一月朔蔡九轩自江东提刑归抵家时三馆诸公以风霜随气节河汉下文章分韵赋诗送别得河字》
群玉之峰千丈高,太微左宇凌星河。
承明著作记仙室,汗青芸香老研磨。
瀛洲学士水苍佩,清响戛击谐云和。
我朝仁祖重兹选,涵养泽媲周菁莪。
一时搜罗尽才杰,论事往往无讥诃。
四贤景祐国之镇,肯为公议轻倒戈。
当年枨触鼎鼐意,愿与希文同谪播。
庆历一客伤众客,醉饱过耳宁有他。
文符搜索网打尽,谣咏可但仇傲歌。
古来馆阁有如此,劲气金石相荡摩。
能令皇图耸天际,势与泰华并嵯峨。
南箕贝锦半天下,翻作采葛伤谗多。
视若弁髦如土梗,甚者足蹋鲸海波。
吁嗟此意久不作,遗响近续应非讹。
西山有孙剩文采,二十八宿心包罗。
芳菲弥章楚骚蕙,硕大且俨陈陂荷。
峨冠蓬岛两冰暑,凌溯迤逦风玉珂。
俯而就之岂不可,议论乃欲降妖魔。
纪纲一疏有奇气,几微半语驱沉疴。
手披逆鳞触震电,心翼汉鼎扶羲娥。
悠然群聩发深省,诵之穆若清风过。
凤凰肯啄我伤粟,骐骥岂饫天山禾。
殿头拜疏勇莫遏,指点归问烟江蓑。
要津未若急流退,苞栩孰与考槃过。
使乎六辔咏柔耳,清节人士歌五紽。
之齐出昼有时义,去就大抵师丘轲。
蹇予羁旅生也后,颉颃蜚佩应殊科。
前时连章乞身去,夜梦栩栩思珉璠。
天高不闻心转切,为人岂忍甘婆娑。
斧奸心事忧国念,大略相似柯伐柯。
君今询度我如执,啜其泣矣心谓何。
君不见熙宁元祐国是易,未尝俯仰惟东坡。
又不见绍圣更张罹祸惨,百折不挫称涪皤。
世间富贵何足道,倏忽殆类赴烛蛾。
妍者妩媚姿夭冶,轻儇佻巧甘媕阿。
甜淡祇腥八九息,酣寝喧鸣奏鼓鼍。
谏君超然独醒苏,回首万望蓬一窠。
倘陪高风驾黄鹄,归傲泉石间壁梭。
俯佣鱼钩晚获得,远寄或可酬清哦。
疏桐缺月漏初断,鸿影缥缈还见么。
他年邂逅谈旧事,抚掌一笑重呵呵。
chún yòu qī nián dīng wèi shí yī yuè shuò cài jǐu xuān zì jiāng dōng tí xíng gūi dǐ jiā shí sān guǎn zhū gōng yǐ fēng shuāng súi qì jié hé hàn xià wén zhāng fēn yùn fù shī sòng bié dé hé zì
qún yù zhī fēng qiān zhàng gāo,
tài wēi zuǒ yǔ líng xīng hé。
chéng míng zhù zuò jì xiān shì,
hàn qīng yún xiāng lǎo yán mó。
yíng zhōu xué shì shǔi cāng pèi,
qīng xiǎng jiá jí xié yún hé。
wǒ zhāo rén zǔ zhòng zī xuǎn,
hán yǎng zé pì zhōu jīng é。
yī shí sōu luō jǐn cái jié,
lùn shì wǎng wǎng wú jī hē。
sì xián jǐng yòu guó zhī zhèn,
kěn wèi gōng yì qīng dǎo gē。
dāng nián chéng hóng dǐng nài yì,
yuàn yǔ xī wén tóng zhé bō。
qìng lì yī kè shāng zhòng kè,
zùi bǎo guò ěr níng yǒu tā。
wén fú sōu suǒ wǎng dǎ jǐn,
yáo yǒng kě dàn chóu ào gē。
gǔ lái guǎn gé yǒu rú cǐ,
jìng qì jīn shí xiāng dàng mó。
néng lìng huáng tú sǒng tiān jì,
shì yǔ tài huá bìng cuó é。
nán jī bèi jǐn bàn tiān xià,
fān zuò cǎi gé shāng chán duō。
shì ruò biàn máo rú tǔ gěng,
shén zhě zú tà jīng hǎi bō。
xū jiē cǐ yì jǐu bù zuò,
yí xiǎng jìn xù yìng fēi é。
xī shān yǒu sūn shèng wén cǎi,
èr shí bā sù xīn bāo luō。
fāng fēi mí zhāng chǔ sāo hùi,
shuò dà qiě yǎn chén bēi hé。
é guān péng dǎo liǎng bīng shǔ,
líng sù yǐ lǐ fēng yù kē。
fǔ ér jìu zhī qǐ bù kě,
yì lùn nǎi yù jiàng yāo mó。
jì gāng yī shū yǒu qí qì,
jī wēi bàn yǔ qū chén kē。
shǒu pī nì lín hóng zhèn diàn,
xīn yì hàn dǐng fú xī é。
yōu rán qún kùi fā shēn shěng,
sòng zhī mù ruò qīng fēng guò。
fèng huáng kěn zhuó wǒ shāng sù,
qí jì qǐ yù tiān shān hé。
diàn tóu bài shū yǒng mò è,
zhǐ diǎn gūi wèn yān jiāng suō。
yào jīn wèi ruò jí líu tùi,
bāo xǔ shú yǔ kǎo pán guò。
shǐ hū lìu pèi yǒng róu ěr,
qīng jié rén shì gē wǔ tuó。
zhī qí chū zhòu yǒu shí yì,
qù jìu dà dǐ shī qīu kē。
jiǎn yú jī lv̌ shēng yě hòu,
jié háng fēi pèi yìng shū kē。
qián shí lián zhāng qǐ shēn qù,
yè mèng xǔ xǔ sī mín fán。
tiān gāo bù wén xīn zhuǎn qiē,
wèi rén qǐ rěn gān pó suō。
fǔ jiān xīn shì yōu guó niàn,
dà lvè xiāng sì kē fá kē。
jūn jīn xún dù wǒ rú zhí,
chuò qí qì yǐ xīn wèi hé。
jūn bù jiàn xī níng yuán yòu guó shì yì,
wèi cháng fǔ yǎng wéi dōng pō。
yòu bù jiàn shào shèng gèng zhāng lí huò cǎn,
bǎi zhé bù cuò chēng fú pó。
shì jiān fù gùi hé zú dào,
shū hū dài lèi fù zhú é。
yán zhě wǔ mèi zī yāo yě,
qīng xuān tiāo qiǎo gān ān ā。
tián dàn qí xīng bā jǐu xī,
hān qǐn xuān míng zòu gǔ tuó。
jiàn jūn chāo rán dú xǐng sū,
húi shǒu wàn wàng péng yī kē。
tǎng péi gāo fēng jià huáng hú,
gūi ào quán shí jiān bì suō。
fǔ yòng yú gōu wǎn huò dé,
yuǎn jì huò kě chóu qīng é。
shū tóng quē yuè lòu chū duàn,
hóng yǐng piǎo miǎo huán jiàn yāo。
tā nián xiè hòu tán jìu shì,
fǔ zhǎng yī xiào zhòng hē hē。
牟子才,字存叟,号存斋,井研(今属四川)人。牟桂子,宋代官吏、学者。宁宗嘉定十六年(1223)进士,调洪雅尉,监成都府榷茶司卖引所。理宗宝祐元年(1253),以军器少监兼国史院编修官、实录院检讨官、崇政殿说书,累迁礼部尚书兼给事中。度宗即位,进端明殿学士。以资政殴学士致仕。有《存斋集》,已佚。其子牟郧亦为学者,著有《陵阳集》,其孙牟应龙亦为学者,人称祖孙三才人。