cáo yǐ xīn zì lóu dōng yí jū wú mén qīng jiā fāng jì zèng èr shǒu jiān huái èr
cáo qīu chéng cháng zhě,
fǔ sì dé xián shēng。
mǎ cè xī zhōu lù,
yīng huā yà zì chéng。
píng shēng wú cháng wù,
dú wǎng yǒu shēn qíng。
tǎng yì sān yǎn sè,
fú jiā yī wěi qīng 。
(1553—1619)明宁国府宣城人,字禹金。梅守德子。诸生。诗文博雅。以不得志于科场,弃举子业。申时行欲荐于朝,辞不赴,归隐书带园,构天逸阁,藏书著述于其中。诗宗法李、何。精音律,有传奇《玉合记》、《长命缕》、杂剧《昆仑奴》,好用典故骈语。另编纂《才鬼记》、《青泥莲花记》,又有《梅禹金集》等。