"戒师和尚" 诗句出自金朝诗人马钰《满庭芳 和霭戒师师父》
《满庭芳 和霭戒师师父》 拼音标注
mǎn tíng fāng hé ǎi jiè shī shī fù
jiè shī hé shàng,
kě chēng wú tú。
míng shàn wù dào tōng rú。
tú xì yán qióng zhèng jué,
bìng duàn chà shū。
wēn liáng gōng jiǎn ràng lǐ,
shēng lǎo bìng sǐ kǔ jiē xū。
dāng xīu jìn,
liàn mù jīn shǔi huǒ,
tǔ zhèng wú yú。
sān jiào mén rén shěng wù,
wàng rén wǒ,
yí hū gòng chù máo lú。
wù wài xuán tán,
jù jù yíng yǎng pí lú。
cháng huái bó shī jì zhòng,
qì shén hé 、 dān jié míng zhū。
gūi dōu lv̀,
xiàng dà luō,
péng dǎo tóng jū 。
《满庭芳 和霭戒师师父》 作者简介
凤翔扶风人,徙居登州宁海,字元宝,号丹阳子。初名从义,字宜甫。海陵王贞元间进士。世宗大定中遇重阳子王哲,从其学道术,与妻孙不二同时出家。后游莱阳,入游仙宫。相传妻孙氏与钰先后仙去。赐号丹阳顺化真人、抱一无为真人、抱一无为普化真君等。