"青云万里平" 诗句出自金朝诗人麻九畴《元裕之以山游见招兼以诗四首为寄因以山中之意仍其韵 其三》
yuán yù zhī yǐ shān yóu jiàn zhāo jiān yǐ shī sì shǒu wèi jì yīn yǐ shān zhōng zhī yì réng qí yùn qí sān
nán fēng rù gùi shù,
gāo yè bì zhēng róng。
jǔ shǒu xì pān bì,
shàng yǔ yún yān chēng。
huáng jīn jiān bái yù,
biàn dì xiān jīng yíng。
shēng xiāo zuò jiān fā,
luán hè kōng zhōng míng。
hào gē shān gǔ yìng,
qǐ wǔ yī cháng qīng。
yī zūn shí shàng jǐu,
rú wǒ hào qì yíng。
mù sòng fēi hóng jǐn,
qīng yún wàn lǐ píng。
(1183—1232)易州人,初名文纯,字知几。幼颖悟,善草书,能诗,号神童。弱冠入太学,有文名。博通《五经》,尤长于《易》、《春秋》。宣宗兴定末,试开封府,词赋得第二名,经义居魁首,廷试,以误落第。后以荐赐进士,授太常寺太祝,迁应奉翰林文字。天兴元年,避兵确山,为蒙古兵所俘,病死广平。